Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Có một dòng sông

Thơ của Ái Nữ

Có một dòng sông trong thơ bạn tôi
Viết hoài vẫn thế
Trên sông ấy những cánh bèo trôi về nơi vô định
Không thấy thuyền, chẳng có cầu.
Người đứng bên sông cô đơn gọi người trong lòng
Không biết về đâu…

Có một dòng sông trong tên tôi
Xanh như hy vọng
Tôi là dòng nước biết mình đang về biển lớn
Cuốn theo mọi nỗi hoài nghi.
Người đứng bên tôi mà người cô đơn
Người chưa biết mình cũng là dòng sông…

Có một dòng sông chiều nay
Nâng những cánh bèo trên dòng nước sáng lấp lánh
Sông Sài Gòn – một dòng sông có thực
Có thuyền, có cầu…
Tôi và bạn tôi bên nhau
                                    hòa thành một dòng sông.
                                                      27 – 8 – 2014.

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

Khi thế giới đổi thay

Truyện ngắn của Ái Nữ

       Nó đi học về thì anh trai nó đã nấu cơm xong.
       Thức ăn hôm nay có thịt gà. Mắt nó sáng lên. Lâu rồi nó không được ăn thịt, thịt gà thì lại càng hiếm. Màu da gà vàng ruộm, mùi thịt gà thơm lừng nóng hổi. Nó ăn ngấu nghiến như chưa bao giờ được ăn, còn anh nó thì ăn một cách từ tốn hơn. Là con gái lại nhỏ bé, nhưng không hiểu sao nó ăn khỏe nhất nhà. Lúc bình thường thì một bữa nó ăn bốn bát, nếu đói thì nó phải ăn năm bát mới đủ, nếu nó chỉ ăn ba bát thì tức là lúc ấy nó đang ốm. Anh nó luôn chỉ ăn bằng nó lúc nó ốm, ba bát một bữa. Bữa hôm nay có lẽ nó sẽ ăn sáu bát, nếu cơm trong nồi đủ cho nó được ăn bằng ấy.
       Bỗng tiếng bà già hàng xóm giáp nhà nó vang lên lảnh lói: “Tiên sư bố chúng ma…a…à…y! Chúng mày ăn cắp con gà của bà. Chúng mày ăn thịt con gà của bà cho chúng mày có đủ vitamin, để cho chúng mày thông minh học giỏi… Tiên sư bố chúng mày ăn cắp con gà của bà, chúng mày ăn thịt con gà của ba…a…à…!” Điệp khúc đó lặp đi lặp lại một hồi, mỗi hồi lại có một biến tấu mới.

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Dưới giàn hoa

Truyện ngắn của Ái Nữ

        Trước cửa nhà ông trưởng phòng đào tạo có một giàn hoa giấy. Dưới giàn hoa giấy có một con chó. Con chó được xích vào một cái cột.
       Mọi người đều sợ con chó vì nó thuộc giống chó "béc" có bộ dạng hung dữ. Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Con chó rất buồn vì không ai hiểu nó, kể cả ông chủ của nó nữa.
       Nhà ông trưởng phòng đào tạo ít khi có khách vì ông suốt ngày bận rộn với công việc của nhà trường. Cán bộ và sinh viên khi có việc đều đến tìm ông ở phòng đào tạo. Ông tiếp họ ở đấy. Khi về nhà là lúc ông cần được nghỉ ngơi nên ai cũng ý tứ không muốn làm phiền ông.
       Tuy vậy, thỉnh thoảng ông trưởng phòng đào tạo vẫn bị quấy rầy bởi những việc quan trọng gấp rút. Cuộc đời là thế, dẫu không muốn người ta vẫn cứ phải làm phiền nhau. Con chó thấy có người đến nhà thì vui lắm, khách lại là các anh chị sinh viên tươi trẻ thì nó càng thích. Nó muốn quấn lấy chân khách nhưng ông chủ kéo xích ghìm nó lại, động tác này làm cho khách sợ nó hơn. Vậy là nó đành bất lực.
        Cả ông chủ cũng không mấy khi quan tâm đến con chó của mình. Ông chỉ biết cho nó ăn, dắt nó đi vệ sinh, vỗ vỗ nó vài cái. Ông đâu hiểu tâm tư của nó.
       Cho nên nó cam phận quẩn quanh bên cái cột dưới giàn hoa giấy. Gắn bó với xích sắt, nó am hiểu các loại xích chó và nó biết càng ngày người ta làm xích càng dở hơn. Ngay như cái xích đang đeo cổ nó đây, dẫu trí khôn của nó không được như người cũng đủ giúp nó thoát ra dễ dàng. Nhiều lần nó toan tháo xích đi chơi nhưng lại thôi. Nó không muốn ông chủ phải lo lắng. Vả lại nó không biết người ta sẽ đối xử với nó ra sao khi thấy nó chạy ra đường.
       Những vòng sắt nối nhau cẩu thả không giữ được con chó, nhưng một sợi xích vô hình đã buộc nó ở trước cửa nhà ông trưởng phòng đào tạo.
       Một ngày nọ, con chó thấy một cô sinh viên đến nhà mình, trên tay cô cầm một tờ giấy - có lẽ là một lá đơn. Ông trưởng phòng đào tạo không có nhà. Con chó mừng rỡ nhảy xổ ra đón cô gái, suýt đứt tung cả xích. Cô sinh viên mặt tái xanh tái xám vì tưởng nó có ác ý. Cô giật lùi hai bước rồi...chạy. Con chó nhận ra sai lầm của mình, buồn nản quay về chân cột.
       Con người hay nói đến sự tự do mà họ gọi là "tự do trong khuôn khổ". Nó có tự do không? Nó không được tự do đi lại, không được tự do biểu lộ tình cảm. Nó chỉ được tự do suy nghĩ mà thôi. Nó sinh ra trên đời này để làm gì? Tại sao nó bị xích ở đây? Vì sao không ai thương nó?
       Chán chường, con chó nằm xoài ra ngẫm nghĩ. Nó mải nghĩ đến nỗi một cánh hoa giấy rơi lên mũi nó, nó cũng không buồn động đậy.
                                                                           Tháng 7 - 1999