Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Đợi Mặt Trời

       Có một năm trong quá khứ, khi dịch vụ hát Karaoke còn mới mẻ và băng cát-xét còn được dùng phổ biến, có một lần tôi đã thuê phòng Karaoke làm phòng thu âm cho mình. Không có thử trước, chẳng khác nào một cuộc lên sóng trực tiếp. Khi nút ghi âm đã bật, tôi đọc vào micro: “… Noel năm nay, em sẽ đem đến cho anh một điều bất ngờ, một niềm vui khi năm mới còn chưa kịp đến…”
*
       Lúc đó giọng tôi còn trong, và tôi là một người dẫn chương trình hoàn hảo chưa ai biết đến. Tôi tự dẫn chương trình cho mình: Đọc thơ.
       Bạn của tôi yêu thơ, và tôi muốn anh ấy biết thơ có thể được đọc lên như thế nào. Bài thơ đầu tiên với những câu thơ đầu tiên:

                       “Tâm hồn anh dằn vặt cuộc đời anh
                         Thắp một ngọn đèn hồng như ánh lửa
                         Đêm sâu quá, đêm nào biết ngủ
                         Chỉ con người đến ngủ giữa đêm thôi
                         Mà có ngủ đâu, người ta đợi mặt trời…”*

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016

“Ở đây có bán mật ong!”


       Trong một truyện vui kinh điển mang tên “Ở đây có bán cá tươi”, người ta cất biển bán hàng đi, không còn cần từ giới thiệu nào, vì mùi cá tanh đã tự giới thiệu nó. “Hữu xạ tự nhiên hương” luôn là điều lý tưởng.
       Nhưng còn mật ong? Mật ong mà bốc mùi thì chả ai dám mua nữa. Mật ong nguyên chất đóng chai thì đâu có tỏa hương. Đành phải “treo biển” thôi.
       Buổi tối 09-12-2016, tại một căn phòng ở quán Teemay, những thành viên của Eatuhoney chăm chú lắng nghe một chuyên gia marketing truyền lại kinh nghiệm và thử phác lên kế hoạch “treo biển” cho họ. Chị là nhân vật đầu tiên được Nguyễn, chủ doanh nghiệp Eatuhoney, mời đến tư vấn. Tên chị là Hoàng. Có lẽ chị là một nữ hoàng trong nghề của mình, vì nhóm marketing của Eatuhoney dường như đã nhận thức được vấn đề một cách sáng sủa hơn hẳn. Trang web thì cần bổ sung hay sửa chữa cái gì, Fan Page thì sử dụng ra sao, những ai thích hợp cho việc truyền bá hình ảnh thương hiệu trên mạng xã hội, làm thế nào để bớt tốn kém…
       Khi chị Hoàng dừng lại và cuộc trò chuyện gần kết thúc, Nguyễn rụt rè hỏi: “Thưa chị, còn về blog thì sao ạ? Chị có thể chia sẻ những kinh nghiệm của chị về việc xây dựng blog cho doanh nghiệp không?” Nhưng chị Hoàng không trả lời mà nói sang vấn đề khác.
       Blog chính là cái mà Nguyễn đề xuất, nó đi song song với trang web, Nguyễn muốn nó chuyển tải những thông điệp lâu bền và có chiều sâu, Nguyễn đã quan tâm nhiều đến nó. Vì thế, Nguyễn không thể không nhắc lại câu hỏi, và chị Hoàng không thể không trả lời: “Blog đã thoái trào.” Chị không nói gì thêm nữa.