Thứ Tư, ngày 21 tháng 9 năm 2016

Những người chăn bò và hòa bình thế giới

(Bài đăng trên Blog Tiếng Việt ngày 15-10-2013)

       Các bạn có nhớ tổng thống Mỹ Obama đến Palestine vào ngày nào không nhỉ? Tôi thì không hay nhớ ngày tháng những chuyện như thế. Tôi đoán là sự kiện đó xảy ra trước ngày Cá tháng Tư, vì từ khi vào Xóm Lá đến nay tôi bỏ quên các bạn trên mạng Skype và cũng không xem kênh CNN nữa. Tôi đã thấy cảnh chào đón Obama ở Palestine được phát trên CNN, và người lãnh đạo của một hiệp hội hoạt động vì hòa bình thế giới đã hỏi ý kiến tôi qua mạng Skype về chuyến đi của ông Obama đến Trung Đông. Sau đây là cuộc trao đổi giữa tôi và Edward Goodpeace:
       - Thưa Ngài, Ngài nghĩ gì về chuyến đi của tổng thống Obama đến Trung Đông? – Anh ta hỏi tôi sau đôi câu chào ngắn gọn qua cửa sổ chát.
       - Tại sao anh lại hỏi tôi điều đó? Anh có nhầm lẫn gì không vậy? – Tôi sửng sốt trước cách xưng hô của anh ta.
       - Không, tôi không nhầm, thưa Ngài! Hãy làm ơn cho tôi biết, chúng ta sẽ có được gì hơn không ngoài chính trị với chuyến đi đó của ông Obama? Chúng ta sẽ có hòa bình hay là không?
       - Obama là một nhà chính trị, và tất nhiên ông ấy đang hoạt động chính trị. Nhưng sao anh lại hỏi tôi? – Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên.
       - Tôi cũng biết Ngài không phải là nhà chính trị, nhưng người ta đều nói rằng Ngài là người biết trước tương lai. Tôi đã “add” nick của Ngài, Ngài còn nhớ chứ?...
       Ồ, thì ra là vậy…

Thứ Ba, ngày 13 tháng 9 năm 2016

"Tài hoa và bí hiểm" - đặc điểm của người Việt Nam

Độc tấu “chèo đời mới” của Ái Nữ

(Đăng ngày 31-5-2013, sau khi đăng "Cây gậy Thương Hiệu và đám mây Lý Thuyết" hơn hai tuần. Bài này trên Blog Tiếng Việt cũng đã bị mất).

      
       Tiếng trống, tiếng nhạc nổi lên… Ái Nữ uốn éo đi ra.
       Ái Nữ:  Ấy thưa tất cả các bạn, những người dân Xóm Lá và công chúng! Ái Nữ tôi đây muốn nói đôi lời, kẻo những người khó tính hẹp hòi, trách tội tôi từ khi đến đây chưa trình làng trình xóm…
       Tiếng vọng:  Muốn nói gi…i…i…ì…?
       Ái Nữ:  Tôi cũng như ai muốn làm người đứng đắn, nhưng mới đến đây đã mang tiếng “lẳng lơ”*, họ bảo tôi “ỡm ờ”* với người nọ người kia, với cả bậc “phú ông” danh tiếng… Họ nói tôi không biết đường giữ giá, nhưng người vô giá như tôi thì giữ giá làm chi! Sá gì đâu mấy chuyện thị phi! Tôi nói thế có đúng không, các bạn?
       Tiếng vọng:  Đúng rô…ô…ồ…i! Nói nữa đi…i…i!
       Ái Nữ:  Tuy chiếu chèo nhà tôi mới mở, nhưng khách xem có cả những “phú ông”. Dù thiên hạ đặt điều nói lung tung, thì hãy nhớ tôi đây rất nhiều người bảo vệ…
       Tiếng vọng:  Rất nhiều người bảo vê…ê…ệ…
       Ái Nữ:  Có kẻ dám phao tin Ái Nữ là “Lão Khoa giả dạng”*, làm tài năng của tôi bị xúc phạm gớm ghê. Đã là gì đâu cái Lão “thần đồng đời cũ” kia, Lão chỉ đóng được một lúc ba vai chứ mấy! Nào phải như tôi một lúc năm sáu bẩy, cả vai Thượng Đế tôi cũng đóng xong luôn…
       Tiếng vọng:  Cũng đóng xong l…u…ô…n…
       Ái Nữ:  Tôi mới “ỡm ờ” với “phú ông” Dũng bằng một cái comment, thì được nhận ngay một re-comment “tán tỉnh”: “Trần Đăng Khoa hỏi tôi: “Ái Nữ là ai?” Tôi bảo: “Thần đồng còn không biết thì ai biết?” Bạn tài hoa và bí hiểm quá!”*…
       Tiếng vọng:  Tài hoa và bí hiểm q…u…á…!
       Ái Nữ:  Nguyễn Lân Dũng giáo sư Ngài ấy, được tôi yêu không vì “của cải lòe xòe”, mà vì cái năng khiếu hài hước hơn người. Tôi đã nói tôi rất yêu những người hài hước…
       Tiếng vọng:  …những người hài h…ư…ớ…c…
       Ái Nữ:  Chắc nhiều bạn ở đây chưa kịp nhận ra, sự hài hước vĩ đại của người nước Nam ta, trong re-comment của Ngài giáo sư khả kính…

Thứ Ba, ngày 06 tháng 9 năm 2016

Cây gậy Thương Hiệu và đám mây Lý Thuyết

Vở kịch truyền internet của Ái Nữ

       (Vở kịch này cùng toàn bộ các comment của nó trên Blog Tiếng Việt đã không còn truy cập được, kể cả bản lưu trên Google, nhưng nó đã được sao chép lại trong laptop. Có những nhân vật xuất hiện để viết comment cho vở kịch về sau đã trở thành những nhân vật trong tiểu thuyết "Ngày Tận Thế Huyền Bí", đó là Phương Thật và Gió Phương Bắc (Phương Giả). Mãi về sau, khi có kinh nghiệm nhiều hơn, Ái Nữ mới biết được chắc chắn trong những người viết comment cho vở kịch thì một mình Gió Phương Bắc đóng ba vai, còn Phương Thật thì một mình đóng hai vai, lý do đơn giản là... cãi nhau loạn xị.)

       Ái Nữ:  Thưa tất cả các bạn, các công dân Xóm Lá và công chúng! Trong cuộc sống luôn có những sự kiện nho nhỏ mà liên quan đến những vấn đề nghiêm trọng trong xã hội chúng ta. Vì vậy, blog “Hơi Thở Của Vũ Trụ” sẽ phát đi một cuộc trò chuyện đặc biệt chưa từng có từ trước đến nay liên quan đến một sự kiện nho nhỏ trong Xóm Lá. Sự kiện ấy đã xảy ra như thế nào?
       Blogger Lưu Quốc Hòa sau một chuyến đi thực tế cùng giáo sư Nguyễn Lân Dũng vào ngày 02-5-2013 đã đăng trên blog của anh bài “Những vườn treo Hà Nam đang khởi sắc”. Trong những comment cho bài viết đó có ba comment như sau:
       Bạn đọc Phương Lan:     Chúc Hà Nam có vườn treo
                                               Giúp dân xóa đói giảm nghèo vươn lên
                                               Đua nhau nuôi nấm kiếm tiền
                                               Thay cơm có nấm ăn liền rất ngon
                                               Cầu trời cho đặng vuông tròn
                                               Nấm to nấm bé sòn sòn sinh sôi!
       Blogger Lưu Quốc Hòa:  Không cần cầu trời, khoa học không bao giờ cầu trời mà thành công.
       Blogger Ái Nữ:  Các nhà khoa học giúp bà con nông dân là chuyện tất nhiên. Nhưng nếu bà con mà ùn ùn đổ xô đi trồng nấm theo mong ước của bạn Phương Lan thì lại thành ra tai vạ đấy. Còn với anh Lưu Quốc Hòa, phản hồi của anh với bạn Phương Lan có lẽ là một phản ứng tức thì chưa kịp suy nghĩ. Anh nên nhìn kỹ lại, vì tôi thấy nó giống như câu nói của một người hoặc là kiêu ngạo, hoặc là thiếu hiểu biết.
       Những trao đổi tiếp theo của blogger Lưu Quốc Hòa và blogger Ái Nữ thì các bạn có thể tìm để tham khảo trong “nhà” của anh Lưu Quốc Hòa.
       Ái Nữ không muốn là một người nói năng và hành động không rốt ráo. Vì vậy, để giúp bạn đọc Phương Lan, anh Lưu Quốc Hòa và các bạn sáng tỏ hơn về chuyện “cầu trời” hay “không cầu trời”, đồng thời để “trả nợ” giáo sư Nguyễn Lân Dũng- một blogger của Xóm Lá cho comment của giáo sư trong bài “Thấy gì qua một hội thảo” ở blog của giáo sư, ngày hôm nay Ái Nữ cầu gọi tới đây Năng Lực Siêu Hình Trong Vũ Trụ, một lực lượng có thể giải quyết những vấn đề của các nhà khoa học cũng như của tất cả các bạn. Vị khách từ Vũ Trụ này không nói bằng ngôn ngữ của Trái Đất nên Ái Nữ sẽ làm người phiên dịch. Hai vị khách khác được mời tới “sân khấu trường quay” hôm nay là giáo sư Nguyễn Lân Dũng và bác sĩ Nguyễn Hữu Tùng. Những người còn lại xin mời ngồi ở “hàng ghế khán giả”, các bạn có thể lên tiếng qua các comment.

Chủ Nhật, ngày 04 tháng 9 năm 2016

Wan-Ko-Fi

                                     Thơ của Ái Nữ

Wan-Ko-Fi
Tôi không thể nghĩ gì
Về cảm xúc gây nên bởi thứ ngôn từ lộn xộn
Như cốc-tai vụng trộn
Những tiếng khác nguồn đứng bên nhau trong một bài thơ.

Wan-Ko-Fi
Tôi đã không nhìn thấy chữ “The”
Trốn trong lòng chữ “O” to tướng
Chắc là vì thẹn thùng, vì ngượng
Nhìn số Một lẻ loi giữa hàng chữ cái kia.

Bản nhạc mà tôi đang nghe
Trong quán cà phê Wan-Ko-Fi
Không là nhạc nước tôi. Mở cho riêng tôi.
Trong vắt không lời.

Hồn tôi khát khao từng giọt
Như ly kia đợi cà phê nhỏ xuống
Một rồi. Một nữa. Đen và đắng.
Trên chiếc bàn nâu.

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 8 năm 2016

Những thành tựu của "công nghệ tin đồn"

     
       Bài viết này đăng ngày 15-4-2013, tức là khi Ái Nữ xuất hiện trên Blog Tiếng Việt được hai tuần.

                                                                                                         Tặng bác Nguyễn Lân Dũng
                                                                                                         Và tặng chị T bạn tôi                                                                                                       
       Vừa đặt chân đến Xóm Lá, thấy nhà bác Nguyễn Lân Dũng cũng ở đây tôi mừng quá. Bác Dũng là người của công chúng, mà trong "công chúng" ấy có tôi. Tôi yêu mến bác tới mức ngay cả khi tôi muốn chết tôi vẫn còn nhớ đến bác. Tôi chả nói điêu đâu. Để tôi kể cho các bạn chuyện này:
       Cách đây nhiều năm, mọi người thường chờ đón chương trình KCT để được nghe bác Nguyễn Lân Dũng giải đáp những câu hỏi của bạn xem truyền hình, để tăng thêm hiểu biết và để ngắm gương mặt nghe giọng nói hóm hỉnh của bác. Một lần có bạn đưa câu hỏi thế này: "Bác Dũng ơi! Em nghe người ta đồn rằng nếu ăn chuối hột chấm mật ong là sẽ chết ngay lập tức, chết tươi đấy bác ạ. Có đúng vậy không hả bác?" Bác Nguyễn Lân Dũng trả lời: "Về vấn đề này tôi đã trao đổi với ông XXX (bác Dũng nêu đủ họ tên nhưng tôi không nhớ nên đành mã hóa như vậy) là đầu ngành dinh dưỡng của Việt Nam. Ông XXX nói: "Có, tôi cũng nghe đồn như thế, từ lâu rồi. Nhưng không biết đúng hay không, bởi vì...không ai dám thử cả". Tôi đã cười suốt một ngày. Đó là cuộc hỏi đáp hài hước nhất tôi từng nghe, dù tôi chưa biết gì về chuối hột chấm mật ong.
        Ai ngờ tin đồn ấy có lúc có ích cho tôi. Một lần tôi buồn muốn chết, vì lý do gì thì tôi không nhớ nữa, tôi có những lúc buồn như thế nhưng tôi không chết vì chết khó chịu lắm, tôi vốn chỉ thích những gì êm ái, dù chết cũng phải chết êm ái. Lần này tôi nhớ ra tin đồn về chuối hột chấm mật ong, tất nhiên không khỏi kèm theo nhớ đến bác Dũng. "A đây rồi đã có công thức: chuối hột + mật ong + ngay lập tức = chết êm ái". Tình cờ lúc ấy nhà tôi có đủ, tôi liền chén đến no. Ăn xong tôi chờ mãi, chờ mãi mà chưa thấy chết, hình như tôi lại... khỏe hơn. Vì khỏe hơn nên tôi trở lại lạc quan và thôi không muốn chết nữa.

Thứ Sáu, ngày 29 tháng 7 năm 2016

Ước mơ của hòn sỏi

       Đây là một trong những entry được bạn đọc trên Blog Tiếng Việt yêu thích nhất.
       
       Một ngày nọ, trong khu vườn lớn bỗng xuất hiện một vật thể mới tinh khôi làm cho những cư dân của khu vườn phải xôn xao. Không ai biết vật này từ đâu đến và do ai đưa đến, bỗng nhiên có một ngày mọi người đều nhận ra là nó đã ở đó, dường như rất quen nhưng chưa ai từng thấy trước đó bao giờ. Việc đầu tiên cần làm là xác định thể loại của nó.
       - Đây là hạt của một loài cây lạ - Một chuyên gia thực vật học nói – Nếu tôi không nhầm thì cái cây này sẽ rất lớn đây, nhưng mà nó lại có gai. Vừa nứt vỏ nảy mầm nó sẽ chìa gai ngay ra cho mà xem! Chắc chắn hoa của nó sẽ rất thơm…
       - Ngài nói gì lạ vậy? Đây không thể là một cái hạt – Nhà động vật học phản đối – Dứt khoát đây là trứng của một giống chim từ phương xa. Nó đẹp, nhưng mà có vẻ hung dữ đấy! Dường như tôi nhìn thấy nó quắc mắt xù lông xù mỏ ngay từ trong trứng để dọa chúng ta…
       - Sao mà các ngài giàu óc tưởng tượng thế! – Người sưu tầm thiên thạch cười phá lên – Nó có thể là mẩu vụn của một hành tinh khác chứ không phải cây hay chim gì cả. Đã bao giờ chúng ta nhìn thấy hạt cây hay trứng chim có màu sắc như vậy hay chưa?
       - Ôi hòn sỏi này đẹp quá! – Bọn trẻ vừa nhìn thấy đã reo vui – Cho chúng cháu giữ để chơi nhé!
       Vì không thể đi đến kết luận đó là cái gì, cho nên cuối cùng các cư dân của khu vườn đã cho phép bọn trẻ được giữ hòn sỏi, dù sao niềm vui của chúng cũng là lợi ích. Trước mắt bọn trẻ, hòn sỏi ánh lên những sắc màu rực rỡ và biến đổi theo từng lúc một cách kỳ ảo. Những đứa trẻ lại mơ ước rằng từ đó sẽ nở ra một cái cây hay một con chim…

Thứ Năm, ngày 07 tháng 7 năm 2016

Khởi đầu tác phẩm Hơi Thở Của Vũ Trụ

       "Vì tôi đã học được cách sử dụng ngôn ngữ của Trái Đất nên tôi quyết định rằng tôi sẽ đóng vai một nhà văn. Tôi sẽ viết một cuốn tiểu thuyết vĩ đại mang tên "Hơi thở", trang đầu tiên của cuốn tiểu thuyết đó mang một câu đề: "Tình yêu là hơi thở của vũ trụ". ("Những phút giây bừng sáng và bút danh Ái Nữ").
       Đó là quyết định của tôi năm hai mươi ba tuổi. Nhưng cuộc đời đã dạy tôi rằng tôi chỉ là một người nhỏ bé và không có năng lực gì đặc biệt, tôi không thể viết một tác phẩm lớn khi mà tôi không đủ sức sống như một nhân vật trong tiểu thuyết ấy. Tôi bị chôn vùi và đành từ bỏ ước mơ. Sau này tôi nghĩ rằng tôi không còn cần phải trở thành một nhà văn. Tuy nhiên, một lần nữa cuộc đời lại cho tôi biết những ý nghĩ của tôi không ăn nhập với thực tế. Tôi không có gì ngoài những câu chuyện và tôi đành kể lại chúng.
       Blog Hơi Thở Của Vũ Trụ không nằm trong một kế hoạch nào cả, nó chỉ tình cờ xảy ra. Tôi đã kể lại chuyện đó trong hai entry: "Người Nổi Tiếng và vở kịch ngày Cá tháng Tư", "Bản nhạc sau cơn mưa".
       Nếu không đọc hai entry ấy và không hình dung được thời điểm tôi đăng chúng, không ai hiểu nổi một comment của độc giả: "Bạn chắc chắn là một nhà văn từng trải hoặc ít ra sẽ là như thế". Lời giới thiệu của tôi trên Blogspot là trích một comment tôi đáp lại bạn đọc: "Tôi là một nhà văn từ trong kiếp trước, mượn ô cửa blog để tâm sự cùng các bạn những câu chuyện của kiếp này".
       Nếu tôi có ít nhiều từng trải thì đó là chuyện của kiếp trước. Còn trong kiếp này, thế giới quá mới mẻ và kỳ lạ đối với tôi. Tôi mong tôi có thể lớn lên.
       "Cuộc đời liệu có cho ta thế không?" (Comment của bạn đọc).
      "Tôi là một ngọn gió. Hãy cho tôi biết bạn mong muốn những gì ở cuộc đời này. Tôi sẽ ca hát về ước mơ của bạn và bài ca này sẽ vang xa. Cuộc đời sẽ trả lời chúng ta".