Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Nhân vật lịch sử (tiếp theo của phần I chương "Hỗn mang")

       
       Ở entry trước tôi đã gọi Phạm Đình Trúc Thu là một “nhân vật lịch sử”, và để bạn đọc trên mạng có cơ hội biết đến giá trị của một cây viết như anh, tôi đã dẫn các link đến trang “Một Đời Thực-Hư” để họ cùng tham khảo. “Nhà báo Việt Nam tự do” là anh tự giới thiệu mình với tư cách tác giả blog, nhưng “Một Đời Thực-Hư” không phải là một trang báo, nó giống như một cái sọt chứa đủ thứ mà chủ blog nhặt nhạnh ở khắp các trang mạng đây đó, từ đề tài triết học đến kinh tế, chính trị, văn hóa, thơ…, tóm lại là các lĩnh vực mà một người uyên thâm trong xã hội này thường bàn tới. Kiểu blog sưu tầm như vậy có khá nhiều trên mạng.
       Mèo Ainu không biết làm gì khác để tìm kiếm ngoài thao tác google. Bằng cách này, cái mà nó tìm thấy là Phạm Đình Trúc Thu có thơ đăng trên một (hoặc có lẽ là vài) trang mạng, các trang loại ấy thì nhan nhản. Dấu ấn duy nhất có tính đặc trưng mà Phạm Đình Trúc Thu để lại trên Google là các cuộc tranh cãi đôi co mà người ngoài cuộc xem vào không hiểu là chuyện gì ngoài chuyện những người tranh cãi đua nhau dùng từ ngữ hạ đẳng với mục đích miệt thị lẫn nhau, mà Phạm Đình Trúc Thu luôn có vẻ vượt trội về phong cách hạ đẳng này. Cho nên cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên khi anh tốn công cố gắng dùng trang “Một Đời Thực-Hư” để giới thiệu Ái Nữ như một nhân vật hạ đẳng mà anh cần phải lăng nhục để làm gương, trong khi anh không hề ý thức về chuyện bản thân mình có đủ tư cách để lăng nhục kẻ khác hay không. Những bài viết anh chê bai chửi mắng người nọ người kia không giúp người đọc hình dung được đối tượng đáng bị chê bai chửi mắng ở chỗ nào mà chỉ khiến họ cảm thấy anh có nhu cầu gièm pha người khác một cách bức xúc. Có lẽ trong cuộc đời anh đã bị người ta xem thường coi khinh nhiều quá.

       Còn thơ của Phạm Đình Trúc Thu thì sao? So với những bài thơ được tạo nên từ phần mềm làm thơ của máy tính thì thơ của anh không tệ. Chẳng hạn như bốn câu anh để lại trong blog Hơi Thở Của Vũ Trụ là mượn vài từ trong thơ Quách Mạt Nhược mà mới đầu anh tưởng là thơ Ái Nữ do đọc không kỹ, sau đó anh lại mất công thanh minh rằng bốn câu này không thể hiện tình cảm hay tâm trạng của anh. Có lẽ anh cần nặn ra thơ thật nhanh để trang trí comment cho đẹp, mặc dù comment của anh cũng tối nghĩa, và càng về sau thì sự màu mè đỏm dáng đó càng rơi rụng. Nhờ có anh mà bạn đọc Alaykum Salam tự tin quay trở lại viết thêm comment cho blog Hơi Thở Của Vũ Trụ, họ thật là “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”.
       Vấn đề của Mèo Ainu là nó Dường Như Không Biết Gì Cả, nó chỉ mới từ trong xó chạy bổ ra đường đuổi theo cuộn len màu nhiệm, không để ý đến chuyện sẽ va chạm và làm rơi vỡ những gì. Do hầu như chưa quen biết giới “nhiều chữ” ngoài đời nên nó không hình dung được nhân vật Phạm Đình Trúc Thu có vị trí như thế nào trong xã hội. Vốn kinh nghiệm duy nhất là những chuyện mà bạn Cáo Tequila nhắc nhở, theo đó thì nhận xét của “bần nông” Nguyễn Huy Thiệp rất đáng tham khảo vì ông ta hiểu đời và trung thực. Ông ta đã viết thế này:
       “... nhà thơ tức là những người chỉ dựa vào “cảm hứng” để tuỳ tiện viết ra những lời lẽ du dương phù phiếm vô nghĩa, nhìn chung là lăng nhăng, trừ có dăm ba thi sĩ tài năng thực sự (số này đếm trên đầu ngón tay) là còn ghi được dấu ấn ở trong trí nhớ người đời còn toàn bộ có thể nói là vứt đi cả. Giai thoại có một nhà thơ nói về tình cảnh thơ ở trong bài thơ sau đây (tôi đã đưa chuyện này vào trong tiểu thuyết của tôi vì nó quá hay) khá tiêu biểu cho thực tế đó: “Vợ tôi nửa tỉnh nửa mơ/ Hôm qua nó bảo: Dí thơ vào l…/ Vợ tôi nửa dại nửa khôn/ Hôm nay lại bảo: Dí l… vào thơ!”, tôi cũng không phủ nhận cảm tình của nhân dân đối với thơ nhưng quả thực trên thực tế cái danh nhà thơ là một thứ nhìn chung chỉ là nhăng nhít, hữu danh vô thực, chẳng ai muốn dây vào nó: nhà thơ đồng nghĩa với sự chập cheng, hâm hấp, quá khích, vớ vẩn, thậm chí còn lưu manh nữa”.
       Đoạn văn trên được ông Thiệp viết vào năm 2004, tức là cách đây hơn mười năm, trong “Trò chuyện với hoa thủy tiên và những nhầm lẫn của nhà văn”. Từ đó đến nay hẳn vẫn chưa có gì thay đổi, nếu không thì Acemediavn Trẻ Trâu đã chẳng viết những lời thống thiết trên Blog Việt:
       “Tôi có thể quả quyết, chắc chắn rằng, mọi lời kêu gọi khẩu hiệu từ trên trời rơi xuống không lọt vào tai tôi được nữa. Chúng ta đang sống trong một xã hội mà cái quá trình sa đọa tâm hồn rồi rơi xuống vũng bùn độc địa vẫn diễn ra không ngừng và dưới nhiều hình thức. Cả cuộc đời người ta đã làm cái việc nói suông, làm cho kẻ khác kinh ngạc và khâm phục cái trí tuệ giả tạo uyên thâm của mình. Rồi đến khi cái hiện thực hiện ra, nhiều đến nỗi tràn ngập như cỏ dại triển khai trước mắt họ, thì ta thấy trong họ có sinh ra được một sức kháng cự động vật học nào để kháng cự không? Có thể họ đã làm tự phá sản bởi chính những gì họ nói, nhưng có thể họ vô tình hay hữu ý quay lưng lại cái hiện tượng giả dối ấy thì hơn tất cả, họ đã thành hiện tượng có hại, đầu độc xã hội và góp phần làm mục ruỗng”.
       Đoạn trích đó ở trong bài viết có tên là “Trò trẻ con”, được Trẻ Trâu viết vào năm 2013.
       Phạm Đình Trúc Thu hoàn toàn phù hợp là một nhà thơ theo nhận định của ông Thiệp: “nhà thơ đồng nghĩa với sự chập cheng, hâm hấp, quá khích, vớ vẩn, thậm chí còn lưu manh nữa”.
       Mèo Ainu không thể không “kinh ngạc và khâm phục” trước một nhân vật như vậy. Tại sao Phạm Đình Trúc Thu không cần đếm xỉa đến một logic thực tế nào, chỉ chăm chăm réo tên đối tượng kèm theo những từ ngữ thô bỉ?
       Thượng Đế luôn có logic của Ngài. Đúng vào thời điểm này tôi đọc được bài viết “Cá thối” của Victor Volsky do dịch giả Phạm Nguyên Trường dịch. Thì ra cách mà Phạm Đình Trúc Thu thực hiện đã được đúc kết ở tầm quốc tế và được áp dụng cho mục đích chính trị, gọi là “kỹ thuật cá thối”.
       “Kỹ thuật “cá thối” như sau. Bịa ra một lời kết án. Càng thô bỉ và càng tai tiếng thì càng tốt. Ví dụ như trộm cắp vặt, lạm dụng tình dục trẻ em hoặc giết người, tốt nhất là do lòng tham mà ra. Mục đích của “cá thối” không phải là chứng minh tội lỗi của nạn nhân, mà là gây ra những cuộc tranh luận công khai về nạn nhân. Tâm lý của con người là sau khi một lời buộc tội được tung ra thì bao giờ cũng có những người ủng hộ và những người phản đối, có các “chuyên gia” và những “người nắm được chuyện”, những người kịch liệt tố cáo và những người bảo vệ nhiệt thành cho bị cáo.
       Nhưng dù thái độ và quan điểm của họ có như thế nào thì tất cả những người tham gia thảo luận cũng sẽ nhắc tên nạn nhân nhiều lần, cùng với những lời buộc tội thô bỉ và tai tiếng, do đó mà xát “cá thối” vào quần áo anh ta (hoặc cô ta) cho đến khi mùi hôi thối bám vào nạn nhân và sẽ theo nạn trên mọi nẻo đường. Và mỗi lần nhắc đến tên tuổi nạn nhân là người ta lại nghĩ ngay đến tội lỗi bịa đặt kia (ăn cắp, giết người, lạm dụng tình dục trẻ con)”.
       Đoạn trên trích từ bài viết “Cá thối”: Vì sao Putin lại được 86% dân chúng ủng hộ?” của Victor Volsky do dịch giả Phạm Nguyên Trường dịch. Tôi đã dẫn link bài viết này và trao đổi với bạn đọc Người Hà Nội (tức Chim Câu nước Áo), rằng có thể không phải Phạm Đình Trúc Thu quá dốt nát mà là anh đang ứng dụng “kỹ thuật cá thối”. Chim Câu phân tích như sau:
       “Sử dụng "kỹ thuật cá thối" như trong bài viết mà bác Phạm Nguyên Trường dịch chỉ có hiệu quả khi những người sử dụng có quyền sinh, quyền sát, bởi vì rất nhiều khi phải khóa miệng người khác bằng những lý do trời ơi, đất hỡi (lịch sử các nước đã và đang chứng minh). Bác Trúc Thu sử dụng kỹ năng này với khả năng đọc và viết còm nhom xấu trai của bác ấy chỉ làm trò tiêu khiển cho thiên hạ, chưa kể đến việc kẻ khác tự nhiên được hưởng lợi, như là bác Trúc Thu quảng cáo không công cho bác Lá Bàng”.
       Tại sao bỗng nhiên lại có “bác Lá Bàng” xuất hiện ở đây?
       Song song với việc xát “cá thối” vào Ái Nữ thì Phạm Đình Trúc Thu cũng đang ra sức bôi nhọ Nhà Gom Lá Bàng, một blogger nghe nói nổi đình nổi đám từ thời có blog Yahoo và sau này có nhiều bạn đọc trên Blogspot, từ giữa năm 2014 Nhà Gom Lá Bàng mới mở thêm cửa giao lưu trên Blog Tiếng Việt. Với sự toàn tâm toàn lực của Phạm Đình Trúc Thu trong việc thi triển chiêu pháp này, anh xứng đáng được có thêm một tên riêng trong tiểu thuyết, từ nay tôi gọi tên anh là Cá Thối để nhớ rằng trong thế giới tồn tại một dạng nhân vật như thế.
       Blog của Nhà Gom Lá Bàng đặt chế độ kiểm duyệt comment và Cá Thối không có cơ hội gây ầm ĩ ở đó, do chủ blog ấy thích nghe những lời lịch sự êm ái và không thấy cần thiết phải đáp lời Cá Thối. Tiểu thuyết “Ngày Tận Thế Huyền Bí” là một cơ hội tốt cho Phạm Đình Trúc Thu, vì blog Hơi Thở Của Vũ Trụ còn được gọi là “Trại Điên”, bất cứ ai cũng có thể vào đó xả ra những hỉ nộ ái ố của mình và mọi kiểu “điên” đều được quan sát bởi nhiều khán giả.
       Ái Nữ không phải là công chúa Li-dơ trong truyện cổ An-đéc-xen, cho nên chiến thuật của Cá Thối không gây cản trở gì cho vai diễn của cô ta. Do không thích tự lượm ống bơ đeo vào mình như lão Bùi Giáng, cho nên cô ta lấy làm đắc ý với chiến dịch “PR” của Cá Thối và hình dung ra Đỉnh Cao Của Ngu, chế tác kiệt xuất của Tequila-Trẻ Trâu, trong tay cô ta đã trở thành một món “võ lâm chí bảo” mà nhiều khách giang hồ muốn giành giật.
       Nhưng Cá Thối không giàu năng lực như Mèo Ainu hy vọng. Chỉ vừa mới chạm phải Chim Câu nước Áo, một nhân vật hiếu sự trong chiếu chèo Hơi Thở Của Vũ Trụ, Cá Thối đã cụt hứng và viết lời thoái thác:
       “Câu chuyện của tôi với Ái Nữ đã chấm dứt. Ái Nữ thắc mắc vì sao tôi có hứng thú với blog Ái Nữ thì tôi cũng trả lời Ái Nữ là vì tôi muốn biết Nhà Gom Lá Bàng ở đâu trong cái blog này. Giờ là lúc tôi "cư xử" với cái thằng lưu manh Nhà Gom Lá Bàng, không rảnh để đọc Ái Nữ đâu”.
       Nội dung comment của Cá Thối là vậy, tuy nhiên Cá Thối hành văn tùy tiện, thiếu mạch lạc và sai chính tả nên tôi đã chỉnh sửa cho đỡ rối mắt bạn đọc, các bạn có thể đọc lại lời của Phạm Đình Trúc Thu ở bản anh ấy tự soạn xem bản chỉnh sửa của tôi có đúng không.
       Sau khi va chạm với Chim Câu nước Áo, Cá Thối bèn một mực phao lên rằng bạn đọc Người Hà Nội trong blog Hơi Thở Của Vũ Trụ chính là blogger Nhà Gom Lá Bàng mà chẳng cần có chứng cớ nào hết. Cư dân Blogspot có lẽ chỉ biết blogger Nhà Gom Lá Bàng chứ không biết đến nhân vật Người Hà Nội, nhưng cư dân và khách quen của Blog Tiếng Việt thì biết cả hai và khó tin nổi là họ có thể hình dung hai người ấy là một, vì thế họ sẽ xếp Cá Thối vào một trong hai loại: hoặc là cực kỳ ngu dốt, hoặc là tay lừa bịp chuyên nghiệp.
       Trong chiếu chèo Hơi Thở Của Vũ Trụ thì Chúng-Tôi-Là-Một và Chúng-Ta-Là-Một, cho nên Người Hà Nội và Nhà Gom Lá Bàng Là-Một không hề vi phạm nguyên tắc gì. Một người dùng nhiều tên hoặc nhiều người dùng trùng một tên đều đã từng xảy ra ở đây. Tuy nhiên hai nhân vật này quá khác biệt nếu như không nói là trái ngược: Blogger Nhà Gom Lá Bàng luôn né tránh những cuộc cãi vã vì lo hao tổn thời gian và sức lực, trong khi bạn đọc Người Hà Nội luôn sẵn sàng giải phóng năng lượng để giải trí với những nhân vật như Cá Thối.
       Tôi không có gì phải lo lắng về nhân vật Chim Câu nước Áo, vì anh ấy tỏ ra dồi dào sức lực và luôn biết cách hài hước. Nhưng với Nhà Gom Lá Bàng thì khác, anh mới nhạy cảm và dễ tổn thương làm sao.
       Lá Bàng rất dễ bị tổn thương, cho nên anh cũng dễ sinh lòng thương cảm kẻ khác. Gần chỗ anh ở từng có một gã nát rượu, sinh thời gã đuổi đánh vợ thường xuyên, đến nỗi Lá Bàng cũng ngạc nhiên không hiểu tại sao chị vợ ấy vẫn còn sống. Ấy thế mà một ngày khi cái hũ rượu biết đi ấy không còn đi được nữa, anh viết entry “Chuyện anh chàng nghiện rượu đã chết…”, trong đó anh than rằng:“Ôi, đời quả là vô thường, đời quả là bể khổ vô biên!... Ôi, tất cả cái mà anh ta muốn, ông trời đều không cho anh ta, dù chỉ là một hạt bụi, và tại sao tất cả những tội lỗi của loài người đều đổ lên đầu của anh ta!” Không may cho Lá Bàng là Ái Nữ đã lướt qua entry ấy, cô ta vốn không ưa những kẻ khóc gió than mây, và vì là Kẻ Ác nên cô ta không biết thương xót, cô ta đã buông một comment lạnh lùng: “Entry này rất hay, nhưng láo! Dám đổ oan cho ông trời! Anh ta muốn rượu, thì trời cho anh ta rượu, đủ để uống cho đến tận lúc chết rồi còn gì!” Lá Bàng kiểm duyệt và đã không cho comment ấy của Ái Nữ xuất hiện, anh chỉ cho hiện lên bản copy, trong đó anh cắt biến chữ “láo” đi và thay bằng ba dấu chấm, rồi anh thanh minh rằng ông trời mà anh nhắc tới không phải là ông trời viết hoa.
       Cho đến nay, chưa từng có công trình nghiên cứu của ai phân tích về chuyện ông trời viết hoa và ông trời không viết hoa của Nhà Gom Lá Bàng khác nhau như thế nào, vì anh chưa từng được biết tới như một triết gia. Việc Cá Thối lu loa lên rằng Nhà Gom Lá Bàng là “triết gia dỏm” có thể là vội vã, trong sự vội vã đó ngầm báo hiệu nguy cơ có nhiều người sẽ xem Nhà Gom Lá Bàng như một nhà triết học. Chẳng phải có người đã giật mình với bài viết “Việt Nam không có triết gia” của anh đó sao?
       Mèo Ainu vốn lười và dốt, nó không biết tên các triết gia cũng như các triết thuyết của họ, với nó thì dù có các nhà triết học hay không cũng không làm vũ trụ sứt mẻ gì. Trong trường học của Thượng Đế, khi nhắc đến triết học, Ngài chỉ dạy nó duy nhất một chữ “BIẾN”. Theo đó thì có thể xem Nhà Gom Lá Bàng như một triết gia, vì anh đang muốn biến mất: Anh muốn chết. Bi kịch của anh chính là bi kịch của anh chàng nghiện rượu, trong đó các thứ rượu từng uống anh là các môn triết học đông tây kim cổ, giờ thì anh muốn uống loại rượu anh xem là cuối cùng: cái chết. Tiếc thay, nhiều khả năng là cái chết sẽ uống anh mà không để cho anh uống nó.
       Trong câu chuyện cổ tích về nước sống và nước chết, nếu một người bị chết vì nhiều vết thương, những vết thương ấy sẽ liền khi được nước chết vẩy lên, rồi sau đó khi được vẩy tiếp nước sống, người ấy sẽ sống lại. Nhà Gom Lá Bàng muốn cái chết sẽ chữa lành những vết thương, những bi kịch mà anh vẫn thường kể trong blog. Nhưng rồi anh sẽ chết vì những vết thương hay chết nhờ “nước chết”? Và “nước sống” của anh là gì? Hành trình của Nhà Gom Lá Bàng không dễ dàng, anh đang đi đến ngõ cụt của các triết gia từ mấy trăm năm trước. Anh có thoát được bế tắc không hay cuối cùng vẫn chỉ là kẻ sống dở chết dở?
       Câu chuyện của Nhà Gom Lá Bàng có vẻ không ngắn, chúng ta sẽ gặp lại anh ở những entry khác trong một nhân vật có tên gọi khác.

*
*         *
       Gần đây đã xảy ra những chuyện sôi nổi. Trong khi Mèo Ainu đang ra sức giả vờ chăm chỉ bằng cách vặn những cái nút cho sản phẩm của một công ty còn chưa đăng ký nhãn hiệu thì trên mạng Facebook sục sôi vì một nhân vật “cá thối” khác. Chuyện nảy sinh chính từ bản dịch bài “Cá Thối” của Phạm Nguyên Trường.
       Sau khi chia sẻ bản dịch bài viết “Cá Thối” của Victor Volsky trên Facebook, dịch giả Phạm Nguyên Trường được một số người hỏi rằng có phải ông ám chỉ Thiên Lương là “cá thối” không, đồng thời ông bị Thiên Lương unfriend.
       Thiên Lương là nhân vật được Leonvu Quant nhắc tới trong “Độc ngã luận: Lolita và những ngày tháng Tư”. Lần này, với sự ủng hộ ra mặt của Phạm Nguyên Trường, Leonvu Quant viết hẳn về Thiên Lương trong một note có tiêu đề: “Về một gã mất dạy: vừa ăn cắp vừa la làng!”
       Khoan nói đến chuyện ăn cắp, nhưng dùng từ “la làng” thì đúng. Chỉ với duy nhất một cuốn sách dịch là tác phẩm “Lolita”, Thiên Lương cứ thế nhè vào Dương Tường mà chê bai chửi rủa, kèm theo chửi tất tần tật làng dịch thuật cùng giới “nhiều chữ” trong nước. Dương Tường là dịch giả đã dịch “Lolita” trước đó, và nghe nói được người ta xếp vào làng cây đa cây đề với khá nhiều tác phẩm dịch. Việc Thiên Lương đưa ra một bản dịch khác tốt hơn kèm theo gọi công trình của Dương Tường là một “thảm họa dịch thuật” đã bỏ bom vào dư luận. Một điều đáng nói là ngoài Gấu Dở Hơi ra thì chưa từng có ai nhận là được nhìn thấy Thiên Lương cả, anh ta chỉ hiện ra bằng một tài khoản Facebook khai rằng đang sống ở nước Anh.
       Gấu Dở Hơi thì nhiều người biết, vì Gấu cầm chịch diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ nghe nói rất sôi nổi một thời, và vì Gấu làm phiên dịch cho các chính khách, các nguyên thủ. Như mới đây thôi, Gấu phiên dịch cho tổng thống Mỹ Obama trong cuộc viếng thăm của ngài Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, một cuộc gặp lịch sử được người Việt Nam dán mắt theo dõi vào ngày 07-7-2015 vừa qua, và họ che giấu bớt nỗi vui mừng bằng việc phàn nàn rằng người Mỹ lẩy Kiều rất có duyên, trong khi lãnh đạo của Việt Nam thì không khoe được chút hiểu biết nào về văn hóa Mỹ.
       Gấu Dở Hơi đã “chống lưng” cho Thiên Lương trong việc làm om sòm làng dịch thuật suốt ba năm qua, đòi hỏi chất lượng dịch văn chương phải được cải thiện. Và từ việc gây được sự chú ý trên mạng xã hội, Thiên Lương đã từ phê bình dịch thuật đi đến phê bình tổng hợp, đặc biệt chĩa mũi dùi xỉa xói vào những cái mà anh ta cho là ngây thơ dốt nát của những người đấu tranh dân chủ ở Việt Nam. Vì thế nhiều người nghi ngờ Thiên Lương là dư luận viên cấp cao. “Dư luận viên” là một từ mới có lẽ được đẻ ra trên mạng Facebook, dùng để chỉ những người lên mạng phát biểu với chủ ý bảo vệ chế độ chính trị hiện thời.
       Còn Phạm Nguyên Trường là một dịch giả cần mẫn, ông chú ý dịch những bài viết có đề tài chính trị xã hội phân tích tình huống của các quốc gia trong lịch sử mà khi đọc người ta dễ liên tưởng đến hoàn cảnh của nước Việt hiện tại. Các tác phẩm dịch đã xuất bản của ông có những cái tên như thế này: “Đường về nô lệ”, “Chế độ dân chủ: Nhà nước và xã hội”, “Chủ nghĩa tự do truyền thống”, “Các mô hình quản lý nhà nước hiện đại”… Năm 2013 ông nhận được giải dịch thuật của quỹ văn hóa Phan Châu Trinh.
       Mèo Ainu không nhận ra là bài viết “Cá thối” ám chỉ Thiên Lương, vì đây vẫn là đề tài quen thuộc trong các tác phẩm dịch của Phạm Nguyên Trường. Mặc dù thế, Thiên Lương vẫn unfriend Phạm Nguyên Trường mà chẳng có lý do nào, giống như đã unfriend Mèo Ainu sau khi nó “like” và “share” bài viết “Độc ngã luận” của Leonvu Quant. Mèo Ainu không phiền lòng gì ngoài chuyện nó chưa kịp báo cho Thiên Lương biết rằng trong tiểu thuyết anh ta mang tên Khỉ Điên, dựa vào lời phát biểu của anh ta trên Facebook: “Dịch giả là con khỉ bắt chước nhà văn”. Nó nghĩ anh ta điên như thế cũng tốt, vì thiếu những kẻ như vậy thì thế giới này bớt hẳn đi sự phong phú.
       Không giống như Mèo Ainu thích chuyện phiền toái, Phạm Nguyên Trường thuộc mẫu người đứng đắn và nghiêm túc, hẳn là ông không có kinh nghiệm chơi với những kẻ điên kiểu như Thiên Lương. Khỉ Điên đã thành công trong việc làm cho ông phát cáu. Sau khi bài viết “Về một gã mất dạy” của Leonvu Quant đăng lên, họ réo gọi Gấu Dở Hơi vào cuộc, và Gấu Dở Hơi với phong cách khệnh khạng kẻ cả đặc trưng của loài gấu, đã thành công trong việc làm cho vị học giả đáng kính này phải cáu thêm nữa.
       Khi nghe Phạm Nguyên Trường phàn nàn về Khỉ Điên, Gấu Dở Hơi thản nhiên nói: "Vâng, xin đồng ý với chú ạ. Tay đó cháu quen đã nhiều năm ở ngoài đời, tính tình rất khó ưa, khó chơi, nói chung đểu". Dĩ nhiên đó chỉ là câu nói kiểu đùa cợt của “Trung tá Anh Gấu Phạm vinh quang muôn năm” (Gấu Dở Hơi vẫn thường xưng giễu trên Facebook như thế), nhưng Phạm Nguyên Trường vin luôn vào đó để nói: “Phải chăng nick Thiên Lương đã không còn tác dụng và bị vất đi, chẳng khác gì Anh Phạm vất cái xi-líp rách và bẩn của vợ mình vào sọt rác mà không cần giặt?”
       Phạm Nguyên Trường không biết đùa kiểu như Gấu Dở Hơi, ông nói vòng nói vèo để ám chỉ rằng Thiên Lương chỉ là một cái nick trên Facebook do Gấu Dở Hơi tạo ra để diễn kịch. Nhiều người vẫn khó chịu về chuyện Khỉ Điên cứ diễn vai điên trên Facebook mà không chịu lộ diện cho người ta biết mình là ai.
       Tạm xếp những tác phẩm dịch của Phạm Nguyên Trường sang một bên, chỉ cần xem những status trên Facebook của ông, không khó gì để nhận ra rằng ông ủng hộ những người đấu tranh dân chủ, đòi thay đổi chế độ chính trị hiện hành. Nhưng khốn nỗi, rất khó để nhận ra đường lối đấu tranh của những người đòi quyền dân chủ hiện tại. Như Phạm Nguyên Trường, với cách tranh luận thiếu chặt chẽ trên Facebook, có thể thấy ông là một người nhiệt thành, nhưng không phải là một nhà chính trị.
       Leonvu Quant càng không phải là nhà chính trị, chẳng qua anh như nhiều người khó chịu với những màn chửi rủa của Khỉ Điên, anh muốn bảo vệ cho “duy mĩ”. Và cũng như nhiều người, Leonvu Quant muốn chính trị của Việt Nam thay đổi. Vì thế chuyện anh có thiện cảm và bênh vực những người như Phạm Nguyên Trường rất dễ hiểu. Anh cho rằng Thiên Lương là một dư luận viên đã được sự chỉ đạo.
       Cuống cuồng. Nháo nhào. Một chiếc xe mất phanh. Một con thuyền sắp đắm. Đó là không khí mà những người mất tỉnh táo có thể cảm nhận thấy trên mạng xã hội giai đoạn này.
       Những người tỉnh táo hình như đều im lặng, hoặc họ cũng giả vờ mất tỉnh táo. Tỉnh táo là một thái độ vô duyên trên Facebook Việt. Người ta muốn điên. Ngày Quốc khánh 2 – 9, người ta điên lên vì chuyện một cô sinh viên xinh đẹp đeo lon trung tá trong khối diễu binh. Một status được viết bằng những từ toàn dấu sắc với phong cách hài tếu tả lại quốc khánh năm xưa cũng được viết vào ngày điên ấy, và đến ngày 4 – 9, tác giả của status này, Đỗ Văn Hùng, bị thu thẻ nhà báo và xử lý miễn nhiệm chức vụ Phó Tổng Thư ký tòa soạn Báo điện tử Thanh Niên.
       Ngài Cú Thông Thái, một tay trùm quản lý truyền thông, là kẻ hiếm hoi đã tỏ ra tỉnh táo trước sự kiện về nhân sự của Báo Thanh Niên. Ngài ta nói: “Sự việc của anh Đỗ Hùng chỉ để thấy không có một thoả thuận giữa các tờ báo với phóng viên của mình về hành xử trên mạng xã hội. Và theo tôi nên có một thoả thuận như vậy”. Để chứng minh mình là kẻ hiểu việc, Ngài Cú Thông Thái “khoe” thêm: “Có lẽ nhiều bạn không biết, một trong những sản phẩm bán chạy nhất của T&A Ogilvy cho các doanh nghiệp là "Bộ Quy tắc Ứng xử của Nhân viên trên mạng xã hội”. Sau màn “khoe khoang” ấy, lập tức Ngài Cú Thông Thái bị nhiều kẻ chửi cho thậm tệ, họ cho rằng ngài ta tranh thủ lúc người khác gặp hoạn nạn để bán hàng.
       Người ta thích kẻ điên. Điên như Đội trưởng Đội Nỏ Thần ấy.
       Đỗ Xuân Thọ là tiến sĩ cơ học ứng dụng, đó là yếu tố hợp lý trong việc ông chế “nỏ thần”. Hình cover trên Facebook của ông có mặt trời mười bốn tia giống như hình trên mặt trống đồng Ngọc Lũ, giữa mặt trời ấy có ba chữ “Tâm Vũ Trụ”, đó là tên học thuyết của ông. Còn tên blog của ông là “Sóng Ý Thức”. Cái “lẫy nỏ” mà ông sáng chế mang ký hiệu BLSYT tức là “Bộ Lọc Sóng Ý Thức”. Ông Thọ dùng Nỏ Thần để bắn ai? Cái đích là “tứ trụ triều đình” mang tên Sang-Trọng-Hùng-Dũng. Tên của bốn ông lớn vào thời điểm hiện tại: chủ tịch nước, tổng bí thư, chủ tịch quốc hội, thủ tướng. Thật tình cờ, tên của bốn vị lãnh đạo hợp thành những tính từ mà người Việt Nam vô cùng ưa chuộng, họ liên tục nhắc đến bốn từ này. Vô tình, bốn chữ ấy trở thành bia cho Đội trưởng Đội Nỏ Thần bắn. Ông tiến sĩ điên chống cộng một cách điên cuồng thông qua những status điên, những entry điên. Nếu không phải người ta xem ông như một người điên thì hẳn ông đã bị bỏ tù như những nhà bất đồng chính kiến. Nhưng hẳn ông cũng đã thuyết phục được nhiều người là ông không điên, nếu không thì ông đã bị tống vào trại tâm thần.
       Tôi tin Đỗ Xuân Thọ điên thật. Điên vì bế tắc. Mặc dù tuyên bố đã dùng toán học chứng minh được Tâm Vũ Trụ, nhưng ông vẫn chưa đến được nơi ấy, cho nên Tâm Vũ Trụ mới chỉ được ông trình diễn như một học thuyết. Status cuối cùng của ông trên Facebook vào lúc 23h10’ ngày 04-02-2015 là bốn câu thơ sau:
Uống rượu thâu đêm nghĩ chuyện đời
Cái gì là Thọ, nghĩ tả tơi
Cái gì là của Tâm Vũ Trụ
Cái gì là của Việt Nam tôi?
       Ông qua đời ngay sau đêm ấy. Friendlist của ông rất đông những người nổi tiếng trong giới văn nghệ sĩ và khoa học. Không ai unfriend ông.

*
       Việt Nam có cái gì chung với Tâm Vũ Trụ không? Tôi không điên kiểu ông Thọ nên đã không đưa ra câu hỏi ấy cho một nhà nghiên cứu Đông Nam Á của một trường đại học ở châu Âu khi người ấy đến thăm tôi vào cuối tháng Chín.
       Ở chương trước tôi đã nói rằng tôi không gần với các học giả. Người ấy không đến thăm tôi như một học giả tìm đến đối tượng mà họ nghiên cứu. Tôi không phải là Đông Nam Á.
       Mặc dù người ấy chủ động hẹn trước, một cuộc hẹn được sắp xếp từ trước khi người ấy bay sang Việt Nam, nhưng tôi nghĩ người ấy không hề biết họ gặp tôi để làm gì cả. Chưa từng có ai biết vì sao họ gặp tôi. Tôi cũng thế.
       Nhưng tôi biết người ấy xuất hiện cùng với luồng gió lạ, một năng lực siêu hình làm cho đêm Sài Gòn bừng lên những rung động mới. Gió Đông đã nổi. Đó là một nhà thơ.
       Chúng tôi gặp nhau trong quán cà phê Wan-Ko-Fi. Uống trà. Do không hề có những trao đổi về công việc, cho nên khi người ấy đi khỏi thì tôi quên hết những gì chúng tôi đã nói. Nhân vật ấy huyền bí như tiểu thuyết này. Điều duy nhất tôi biết là cách mà người ấy tìm ra tôi. Đường link dẫn tới chương “Phượng Hoàng” trên Blog Việt đã hiện ra trên timeline của Leonvu Quant vào ngày Mười Ba tháng Sáu khi tôi báo cho anh biết anh đã trở thành nhân vật trong tiểu thuyết. Và tôi thấy người ấy để lại một comment:
“breathy and high
the sixth interlude
like arms wide to the sky”.

*
*         *
       Sau hôm nhà thơ Gió Đông xuất hiện, tôi gọi điện cho Mohammed Hamdan Edan Al-lssawi. Gió Đông đến từ châu Âu, nơi đang rối ren với việc tiếp nhận những dòng người tị nạn. Chiến sự ở Trung Đông quá dai dẳng và việc gì phải đến thì đã đến, rồi sẽ đến.
       Tôi chưa tìm được việc cho Mohammed ở Việt Nam, nhưng anh đến được Baghdad và đã tiếp tục công việc của một giảng viên đại học. Cách đây một tháng tôi hỏi anh: “Ở đó có an toàn không?” Câu trả lời: “Tạm thời an toàn”.
       Lần này thì anh khiến tôi phát sốt khi không phát tín hiệu đáp lại. Khi tôi đã gọi tên và cầu nguyện cho ai thì tức là sự an nguy của họ liên quan mật thiết đến tôi. Nhưng nỗi lo của tôi về anh chỉ là chuyện tâm lý. Tôi biết linh hồn anh mạnh mẽ. Có lẽ anh mới là người lo cho tôi.
       Chỉ là máy của Mohammed hết tiền. Anh nói chỗ anh an toàn, nhưng công việc của anh lại đòi hỏi anh phải đi vào nơi nguy hiểm. Nghe được thông tin ấy, tôi cảm thấy bình an. “Nguy hiểm” đối với chúng tôi nhiều khi chỉ là một từ ngữ.

*
       Đêm ngày 05-10 vừa rồi, Gấu Dở Hơi thở phào khi tạm thời thoát khỏi sự căng thẳng của “nàng Tề Phi Phi”. Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP) đã đàm phán thành công tại Atlanta.
       Cộng đồng mạng lại được một phen rộ lên những lời hoan hỉ và chế giễu. Cả lo lắng nữa. Cho nước Việt.
       Ngành may không phải là đối tượng của những nỗi băn khoăn. Nữ diễn viên Hồng Ánh lại xuất hiện duyên dáng và rạng rỡ trong bộ sưu tập thời trang mới của một nhà thiết kế. Nhưng phu quân của cô, ông Nguyễn Thanh Sơn, tổng giám đốc T&A Ogilvy, thì lo ngại cho những người nông dân khi hiệp định TPP được thi hành. Chẳng nhiều người còn lạ về một chuyện lạ rằng xuất khẩu gạo của Việt Nam vốn là một thành tích được tự hào lâu nay trên mặt các báo chính thống, lúc nào cũng nhất nhì thế giới, nhưng thế giới lại không hề được biết đến thương hiệu “gạo Việt”.
       Nàng Tề Phi Phi là một người đẹp hấp dẫn nhưng độc ác. Một đối tượng khiêu khích những kẻ anh hùng.
       Quần hùng sẽ họp nhau vào ngày 14-10 sắp tới, với hơn năm trăm doanh nghiệp, tại diễn đàn Vietnam Brand Matters do học viện SAGE tổ chức. Thương hiệu Việt Nam. Thương hiệu dẫn đầu. Đó là những gì các diễn giả sẽ nói.

*

(còn nữa)

82 nhận xét:

  1. Đáng khen là nói thẳng được những gì mình nghĩ về Phạm Đình trúc Thu. Tốn công minh họa cho Nhà Gom Lá bàng cũng chẳng làm khác đi được lại khoe cái dốt của mình ra " Chẳng phải có người đã giật mình với bài viết “Việt Nam không có triết gia” của anh đó sao?". Chỉ cần tra G+ thì rõ ngay NGLB chỉ biết "ăn cắp ".Và hơn ai hết gã tự biết cái " trình độ triết học" của gã. Một kẻ hoang tưởng , dấu hiệu tâm thần đáng thương như NGLB không cần để tôi tiếp tục tốn công đọc và viết về một kẻ tự nhận " đang đi trong vô cực và hiểu phật, chúa, thượng đế nhất ...thiên hạ". Cũng như Ái nữ đây vậy. Chuyện " Việt nam không có triết gia đã xưa như trái đất " nhưng rất mới với mèo Ainu. Hi hi...nếu đã " xúc phạm" người ta thì văn hoa màu mè chi cho nó mệt óc.
    Còn Ainu muốn tranh luận, Phản biện một cách " đúng nghĩa" thì nên hiện thân đi, Trúc Thu sẽ hầu cho. Làm một " bóng ma " nhát ma thiên hạ làm gì?
    Hi hi...Không biết Ainu bây giờ đã để tóc dài chưa? Trông cũng trên trung bình đấy chứ!
    Viết " cái lồn què" cho dài người đọc làm biếng.
    Hỏng biết ông bà mình sao lại có tiếng ' cái lồn què" vậy kìa.
    Viết tiếp đi nhưng tôi rất làm biếng qua Blog tiếng việt cứ đăng bên boglpost đi cho tiện.
    ( cái này bưng từ bolgtiengviet về)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phản hồi từ: Ái Nữ [Blogger]
      14.10.15@11:50

      Với Mèo Ainu không hiểu biết sách vở thì chuyện Việt Nam có hay không có triết gia đương nhiên là mới rồi.

      Tiểu thuyết "Ngày Tận Thế Huyền Bí" không có những chuyện mới, chỉ có nhân vật là mới thôi.

      "Diễn viên thì khi không khi có, còn sân khấu thì muôn thuở. Diễn viên thì động mà sân khấu thì bất động".

      Tôi vẫn chê Acemediavn Trẻ Trâu khi hắn viết câu này, giờ mới biết hắn viết cho tình huống nào.

      Sân khấu Hơi Thở Của Vũ Trụ có rất đông diễn viên, mà hình như Cá Thối muốn giành lấy vai nhân vật chính. Có xứng đáng không?

      Người Hà Nội sẽ nghĩ sao? Cư dân Blogspot sẽ nghĩ sao? Khi Ái Nữ nói rằng hai blog Một Đời Thực-HưNgố 180' có chung một chủ?

      Họ hiện ra như hai nhân vật đối nghịch, một có vẻ lố lăng đáng ghét và một có vẻ khiêm cung đáng mến. Nhưng chỉ Là-Một mà thôi. Các bạn đọc có thể hình dung ra sao về diễn viên như vậy?

      Tiểu thuyết "Ngày Tận Thế Huyền Bí" hiện ra như mớ len rối trong chân của một con mèo, nhưng ít nhất nó cũng có bạn đọc chung thủy là Cá Thối. Còn chuyện Cá Thối có thể nổi lên thành một nhân vật hấp dẫn đặc biệt hay không thì chỉ có Trời mới biết.

      Xóa
    2. Trả lời cho biết nè, tôi k biết blog Ngố là của ai. Phạm đình trúc Thu đã là " nhân vật" lịch sử thì rồi thì cần chi làm " ngố " nữa. hi hi.. cái tên " cá thối " nghe cũng được quá đấy chứ! Một đời Thực- Hư nếu Trúc Thu có dễ thương thì cũng chỉ dễ thương với những người dễ thương mà thôi. cái com này của cô nàng Ainu " xinh đẹp" như Hoa mười giờ đã hơi dễ thương rồi. Không có chung thủy đọc " Ngày tận thế huyền bí "đâu. Có người báo mới biết người đẹp Ainu đây đang ngắm nghía Phạm đình trúc Thu nên mới qua xem vòng 1, vòng 2, vòng 3 của của Ainu thế nào?
      " Ở trên mạng mà mà còn không dám sống thật thì ngoài đời thế nào"? - Câu này của người đẹp phải k? ha ha...

      Xóa
    3. Phản hồi từ: Ái Nữ [Blogger]
      14.10.15@16:16

      @ Người Hà Nội

      Cứ nhìn cái còm phía trên thì Cá Thối vẫn đang cố diễn vai một kẻ đọc không thạo.
      Anh còn nhớ những chi tiết trong hai blog Một Đời Thực-Hư và Ngố 180' tôi nhắc tới trong những comment ở entry trước chứ?

      Thấy Cá Thối nhắc đến chuyện "giật mình" với bài viết "Việt Nam không có triết gia", tôi bèn lục lại bài đăng trong blog Ngố 180' có chạy cái tít "Không có cái đẹp của sự thông thái" VN tìm đâu ra triết gia? (Bài tồng chí NGLB, tít giật mình đây) thì không ngờ lần này tôi lại đọc thấy cái tít ấy nó khác: "Không có cái đẹp của sự thông thái" VN tìm đâu ra triết gia? (Bài tồng chí NGLB, tít mình giật dây).

      Tôi đã đọc nhầm cụm từ "mình giật dây" thành "giật mình đây" hay nó đã được chữa lại, hay bác Hồng Giang viết nhầm? Trường hợp bác Hồng Giang viết nhầm thì bác ấy viết nhầm những từ nào thành cụm từ "mình giật dây", và chúng ta có thể hiểu điều này ra sao?

      Dù cái tít mà bác Hồng Giang đặt ra có nghĩa thế nào đi chăng nữa, thì cũng không thay đổi được sự thật mà tôi chứng kiến rằng có những người quan tâm đến bài viết, hay nói đúng hơn là đến cái tít bài viết "Việt Nam không có triết gia" của Nhà Gom Lá Bàng. Còn Cá Thối thì bằng hành động của mình đang cố gắng chứng minh là Nhà Gom Lá Bàng nói... đúng. Chuyện Việt Nam không có triết gia là chuyện "xưa như trái đất", Cá Thối chỉ còn mỗi một việc chứng minh rằng Nhà Gom Lá Bàng không phải triết gia nữa là chuyện đó đúng hẳn, đúng hoàn toàn.

      Chim Câu, anh thử nghĩ xem liệu tôi có động cơ nào để phản đối Cá Thối ở điều đó không? Hì hì...

      Xóa
    4. lại loài ra cái dốt. những kẻ muốn Việt nam có triết gia đã ngớ ngẩn rồi chẳng hỉu biết gì về tư tưởng phương Đông. Có muốn biết cái thằng chuyên " ăn cắp " NGLB chôm cái gọi là Triết gia ở đâu thì tìm từ khóa " Triết học Việt nam" hay "Tư tưởng Việt" thì sẽ đọc được cái nhận định này. Đối với cái thằng bệnh tâm thần NGLB chỉ đáng tội nghiệp, có kẻ đã Dốt mà không chịu học hỏi. Triết học phương Tây đi vào ngõ cụt, thì tưởng phương Đông thì vô tận. Miệng thì cứ " chúng ta là một" nhưng xem ra chẳng hiểu nổi cái " một" của phương Đông. Ha ha... có muốn tranh biện thì tập làm " người lớn" đi. Hi hi...Trúc Thu này mà viết thêm vài bài về cái gã tâm thần NGLB thì hắn " tự tử" thôi. Lo mà chữa bịnh cho hắn đi...

      Xóa
    5. Phần lớn phương Đông đầu không có triết học thì lấy đâu ra Triết gia. Chỉ có những đầu óc mê muội " tây phương hóa" mới muốn " Triết học hóa " phương Đông. Con Mèo chịu khó tìm đúng sách mà đọc. Đọc cuốn hành trình về Phương Đông" xem các triết gia phương Tây nói gì?
      Sớm muộn gì thì cái thằng NGLB cũng bị tâm thần thôi., Cứ đưa những bài nó viết và những câu mà tôi trích " Đi trong vô cực.." " Chỉ có anh NGLB là thông hiểu Phật, Chúa, Thượng đế...nhất). Một cái thằng không biết làm gì cả ngày chỉ biết xem phim, tưởng tượng, đọc ba chớp ba sáng bài trên mạng của người ta rồi xào nấu " nghĩ ra" đủ món hầm bà lằng. Có những người đọc " fan" như con mèo này thì càng mau trở thành bệnh nhân hơn nữa. Nhớ xuất hiện đàng hoàng để tôi còn ngắm xem vòng 1, vòng 2, vòng 3 thế nào, có đủ làm cho Phạm Đình Trúc Thu có hứng thú để tiếp tục trò chơi hay không? Hi hi... có những kẻ kiêu hãnh mình đây trí thức đạo đức nhưng lại chưa phân biệt được " lời nói" và " hành vi thực hiện bằng lời nói. chưa hiểu được con người khác con vật là ờ " hành vi". Đợi khi nào Ainu hiện thân thì tôi sẽ tiếp tục, nhé, còn muốn làm "con ma" nhát thiên hạ thì có lắm lời cũng với tôi chỉ đáng " khinh " thôi.
      Trước nay tôi không tranh luận với phụ nữ vì không muốn họ " bẽ mặt" thôi nhưng với con mèo kiêu ngạo, ngốc nghếch này thì phá lệ một lần vậy.

      Xóa
    6. Phản hồi từ: Ái Nữ [Blogger]
      14.10.15@19:12

      @ Chim Câu
      May quá! Bác Cá Thối vẫn còn đủ nhiệt tình để "PR" cho bác Lá Bàng đây này. Nhưng anh nghĩ xem liệu bác Cá Thối có làm việc hiệu quả không? Tôi thấy bác Lá Bàng viết quả có lăng nhăng khó đọc thật, nhưng vẫn còn dễ coi hơn văn của bác Cá Thối nhiều. Tôi nghĩ bác Cá Thối chỉ cần giật tít là đủ, rồi cứ viết lăng nhăng xuống dưới, đỡ hao tổn năng lượng.

      Xóa
    7. Phản hồi từ: Ái Nữ [Blogger]
      14.10.15@19:30

      @ Người Hà Nội
      Xem cái còm phía trên thì thấy bác Cá Thối đúng là không đọc tiểu thuyết "Ngày Tận Thế Huyền Bí" hoặc là không đọc được. Ấy thế mà bác ta cứ khăng khăng nhận "PR" cho tác phẩm này và những nhân vật của nó. Như vậy liệu có kiêu ngạo quá không?

      Xóa
    8. Ái Nữ là thực hay ảo, đối với tôi không quan trọng. Tôi biết có một linh hồn với tên Ái Nữ trò chuyện với tôi thế là đủ. Người thực hay kẻ ảo không quan trọng với tôi. Tôi chỉ quan tâm đến cái hồn của kẻ viết. Một cái xác thực có thể có nhiều linh hồn, mỗi linh hồn viết dưới tên riêng chả có gì là xấu. Chỉ bất hạnh cho những thể xác khi mà các linh hồn đó không hòa hợp được với nhau. Sự bất đồng đó dày vò thân xác, chỉ khổ thôi. Nếu như thân chủ đời thực của Ngõ 180' và Một Đời 'Thực Hư là một, thì tôi chỉ biết chia buồn cho thân xác ở đời thực đó.
      "Đợi khi nào Ainu hiện thân thì tôi sẽ tiếp tục, nhé, còn muốn làm "con ma" nhát thiên hạ thì có lắm lời cũng với tôi chỉ đáng " khinh " thôi" - Phạm Đình Trúc Thu-
      Ái Nữ không hề giấu tung tích thực của mình. Qua các bài viết của mình Ái Nữ thuật lại tiểu sử của mình chi li hơn khai tiểu sử vào Đảng CS. Là đọc giả tích cực của Ái Nữ bác Trúc Thu qua các bài viết của Ái Nữ thừa Ái Nữ ngoài đời thật là ai. Với với thói quen Cá Thối bác Trúc Thu vu vạ chủ nhà này rồi.
      Đối với các bạn đọc mới của Ái Nữ có thể xem:
      1. Thay hồn đổi xác http://ainu.blogtiengviet.net/2013/06/19/thay_har_n_a_ar_i_xaic_1
      2. Lời ước nguyện và lời tuyên bố trong tâm linh http://ainu.blogtiengviet.net/2013/08/08/lar_i_adar_c_nguyar_n_van_lar_i_tuyaon_b
      ....
      Người đọc có thể bằng cảm nhận văn chương của mình, mà tự xác định thật hay ảo. Những người có tâm hồn trai sạn, hoặc cứ cố tình đòi thật hay ảo thì có thể làm chuyến du lịch tới các địa chỉ liên quan mà xác minh. Bác Trúc Thu nên làm chuyến du lịch đi nhé.

      @ Ái Nữ
      Theo tôi không nên tranh luận với bác Trúc Thu nữa. Khả năng đọc, viết, nhân cách của bác ấy đã được bác ấy tự thể hiện rất rõ qua các cảm nhận ở
      Nhân vật lịch sử - Phần 1-
      tại
      Blogspot http://hoithocuavutru.blogspot.co.at/2015/07/chuong-7-hon-mang.html
      cũng như tại
      Blog Tiếng Việt http://ainu.blogtiengviet.net/2015/07/14/ch_ng_7_h_n_mang
      Ngôn ngữ của bác Trúc Thu bây giờ là thứ đầu đường xó chợ. Lời bác ấy vô nghĩa. Tranh luận với bác ấy chỉ phí công.

      Ps. Còm sau tôi sẽ kể qua vừa rồi gặp một kẻ tự xưng là bố của Chí Phèo.
      :-)

      Xóa
    9. Ối Người Hà Nội chưa cần chia buồn vội. "Ái Nữ nói rằng hai blog Một Đời Thực-Hư và Ngố 180' có chung một chủ", nhưng chưa nói rằng hai blog đó "có chung một chủ nhân".

      Anh thử nghĩ mà xem: Hai blogger đó cùng đọc những bài viết của Nhà Gom Lá Bàng, cùng đăng tiểu thuyết "Ngày Tận Thế Huyền Bí". Nhưng văn phong hai người khác nhau. Phạm Đình Trúc Thu thì câu cú chữ nghĩa lủng củng, nhưng lại tích cực luyện môn "đánh gục". Hồng Giang thì câu cú chữ nghĩa cẩn thận có logic, nhưng rất thận trọng khi đưa ra những quan điểm. Nếu một người mà đồng thời diễn được hai vai đó thì đương nhiên là một diễn viên siêu cao thủ.

      Phạm Đình Trúc Thu nói rằng không biết Ngố 180' là ai, nhưng dùng lại cái tên blog "Một Đời Thực-Hư" mà Hồng Giang đã bỏ. Trường hợp này không phải là "ăn cắp", nhưng không chứng minh được khả năng sáng tạo của Phạm Đình Trúc Thu.

      Xóa
    10. Đã không biết xấu hổ rồi mà lại còn nhăng nhít. Trước đây tôi đọc tranh luận của Ainu với Triết học đường phố thấy hiện ra một người rất sáng trí, nhiệt tình, trong sáng thế nhưng rồi chỉ biết giao du với những loại luu manh dần trở nên kẻ chẳng ra gì. ( Hỏng chừng còn chưa hiểu hay chữ lưu manh nữa chứ!)
      Muốn dấn thân thì không dám xuất hiện với người thật của mình thì dấn thân vào cái gì. Học theo cái lũ chó, làm một bóng ma lại không biết hổ thẹn. Một bóng ma mà tự cho mình có tư cách để xỉa xói, chỉ trích người được hay sao?Một chữ Dũng học còn chưa xong, lại học theo thói bầy đàn. bản thân muốn tìm tư do nhưng đầu óc thì mê muội đầy những thói quen, định kiến.
      Học theo thói ngụy biện rồi bô lô bô la " sủa".

      Anh LB ơi sao anh trích dẫn tư liệu mà lại chặt đầu chặt đuôi vậy?
      Anh chỉ đọc lướt qua thôi, đâu có đọc hết em. Bị hỏi bí quá truy cập mạng thời may có tư liệu nên đọc vội bác cái việc lập đền thờ Mã viện thôi, ai dè...
      Sao người Việt mình lại lập đền thờ Mã viện vậy hả anh?
      Thì em đọc tư liệu đó đi, chứ em hỏi anh anh biết hỏi ai? Có lẽ người Việt hèn sợ tụi tàu truyền kiếp nên mới thờ nó.
      Anh LB ơi, Hà Lan mời anh sang giạng triết học gì vậy?
      À, cái này thì nhiều lắm em ơi, đại khái là " triết học cà phê " đó.
      Mấy vị giáo sư nào gửi gắm hy vọng anh làm thay đổi hệ tư tư tưởng Việt vậy anh?
      Mấy vị này nổi tiếng lắm em ơi, học không muốn nhắc tên, nên anh không nói ra thôi. Ui, anh đâu có giỏi như vậy, tại mấy ổng thấy anh " Thông minh" quá mà khuyến khích thôi.
      Ủa, sao anh lại bảo " quân xử thần tử thần bất tử bất Trung"là của Khổng tử vậy anh?
      Hi hi... anh ghét Khổng tử mà em! Hỏng thấy anh đuổi khổng tử , Trang tử về nước đó sao? Đuổi Khổng tử, trang Tử cũng như đuổi lũ tàu vậy, chứ chuyện sơ đẳng như vậy sao anh lầm lẫn được.
      Vậy anh cũng đâu có lầm " Hư vô" là " hư ảo" phải không anh?
      Đúng rồi, anh đánh máy lộn thôi em .
      Cái bài Việt Nam không có triết gia nhiều người đọc lắm sao anh gỡ bỏ rồi?
      Anh không muốn nổi tiếng mà em!Anh Lb nè , đi trong Vô cực là thế thế nào hả anh?
      Thì giống như phê thuốc vậy đó em...

      Ha ha... Trên làng Blog này chỉ có NGLB là nhạy cảm "Nên Kiểm duyệt com" thôi còn thiên hạ không có ai " nhạy cảm dễ thương " như anh Lá Bàng cả.

      Xóa
    11. @ Chim Câu
      Đọc còm trên của Cá Thối tôi chẳng hiểu gì ngoài chuyện Cá Thối cứ muốn "ân ái" với Lá Bàng nhưng không được đáp lại nên mới chạy vào sân Hơi Thở Của Vũ Trụ để la làng. Nếu như Mèo Ainu không giao du với những kẻ lưu manh thì làm sao có thể thoải mái chứa còm của Cá Thối cơ chứ! Hic hic hic...

      Xóa
    12. Tôi đã nói, rằng Ái Nữ không hề giấu tung tích, việc này có thể kiểm tra dễ dàng. Bác LB cũng chẳng giấu gì thân thế của bác ấy, bác Trúc Thu biết rõ bác LB, bác Trúc Thu còn đưa cả ảnh bác LB ngồi với một người phụ nữ lên mạng kèm theo lời chú thích "không phải Ái Nữ". Còn tôi đã đưa những bằng chứng về tôi ở Nhân vật lịch sử - Phần 1-, thậm chí đã lâu lắm rồi tôi đã khai báo cụ thể về tôi tại nhà của 1, 2 cây Đại Thụ của Blog Tiếng Việt. Chẳng có "ma" nào ở đây dọa bác Trúc Thu cả, cho nên xin bác Trúc Thu đừng có Cá Thối tiếp tục luận điệu "Muốn dấn thân thì không dám xuất hiện với người thật của mình thì dấn thân vào cái gì. Học theo cái lũ chó, làm một bóng ma lại không biết hổ thẹn. Một bóng ma mà tự cho mình có tư cách để xỉa xói, chỉ trích người được hay sao?". Mà nếu một bóng ma chỉ ra bản chất đúng của bác Trúc Thu, thì cái bóng ma đó có gì đáng trách? Chả lẽ cái bản chất đúng đó của bác Trúc Thu là không đúng, chỉ vì nó bị một bóng ma vạch ra. Mà ở Nhân vật lịch sử - Phần 1-, bác Trúc Thu rất tích cực tranh luận với các bóng ma đấy chứ, nhớ lại mấy câu cuối cùng của bác Trúc Thu:

      "Còn mèo Ainu bảo người ta có tư cách gì à? Sao không tự hỏi cái thằng lưu manh Người Hà nội có tư cách gì trong cái " bờ lờ,,," hơi thở vũ trụ này,Hay là Người Hà nội gom lá bàng đang ở trong váy của Ái nữ nên sợ có người khác xin " núp vát" mà lên tiếng trước.“

      "Trước giờ tôi không cần phải tranh cãi vì người Hà nội chỉ là thứ " bá dơ" không hơi đâu mà phí lời. Riêng Ái nu thì khác nhưng xem ra tôi thấy thất vọng cho một người " thông minh" " có kiến thức biết tôn trọng sự thật lại dần " đánh mất mình". Câu chuyện của tôi với Ái nu là chấm dứt . Ái nữ thắc mắc là vì sao tôi có hứng thú với " blog Ái nữ" thì tôi cũng trả lời cho ái nữ biết là vì tôi muốn biết " NGLB " ở đâu trong cái blog này. Giờ lá lúc tôi " cư xử" với cái thằng lưu manh NGLB không rãnh để đọc Ái nữ đâu.
      Chúc may mắn!"


      Cứ tưởng bác Trúc Thu là người biết thua, biết thắng. Ai dè, cố đấm ăn xôi.

      :-)

      1. Ps. Trước xuất còm, bác Trúc Thu nên đọc kỹ lời đối phương, không nên cứ cắm mũi mà viết ra cái những còm tối nghĩa chả ăn nhằm với nhau. Tôi phải đoán ý của bác Trúc Thu ở còm trên.
      Hay là. Hóa ra. Bác ấy có cảm tình với Ái Nữ, một người rất sáng trí, nhiệt tình, trong sáng, đã lâu. Trong khi đó Ái Nữ cứ muội muội, huynh huynh với những kẻ llưu manh khác. Thôi thì bác Trúc Thu gắn các kẻ khác thành bác LB để đánh ghen cho tiện. Ái Nữ cũng là nạn nhân.
      Hay là. Té ra. Bác Trúc Thu cũng như bao người khác hâm mộ bác LB đã lâu, nhưng bác LB chỉ đoái hoài tới những bóng hồng, nên bác Trúc Thu giận hờn.
      Hay là. Thì ra... Hic, Hic, Hi, Hi...
      :-)

      Bác Trúc Thu ơi. Càng nói càng dở. Blog đâu có phải là nơi sinh ra cơm cháo, gạo tiền, nơi đây vui là chính. Cho nên bác Trúc Thu ơi. Im lặng là vàng

      2. Ps. Tiện thể báo tin cho những ai quan tâm. Đừng ghen nhé.
      ...
      "Em đang bị tấn công bởi một gã đàn ông sinh sau một giáp, nhưng không thể mở miệng ra chê gã là "chưa lớn", vì trước đấy em cứ tưởng gã lớn bằng... bố em."
      ...

      Xóa
    13. Tự suy nghĩ đi nhé Ainu. Tôi làm biếng nói rồi. Tội nghiệp con chó " Người hà nội" lẽo đẽo theo sau " sủa".

      Xóa
    14. @ Bác Trúc Thu
      Nơi tôi sinh sống, con chó có địa vị không tệ. Đã có lần tôi thổ lộ tâm tư của tôi với một bác Đại Thụ của Blog Tiếng Việt:
      " Ở BlogTV có lần tôi được ví với con chó, nhưng chẳng thấy giận, bởi vì nhớ lại thời trẻ mùa hè nắng đẹp ra công viên thấy các cô như tiên giáng trần âu yếm hôn hít mấy chú chó, lúc đó chỉ ước thành chúng nó, kẻ trung thành với chủ"
      Bác Trúc Thu thấy đó. Cái còm trên của bác chỉ làm tôi vui thêm, vì theo bác tôi dễ thương như mấy chú chó nên tôi nay tự thấy có thể có cơ hội...
      :-)

      Xóa
    15. @ Chim Câu
      Anh đã nói là không nên tranh luận với Cá Thối nữa, vậy mà... Trong blog của tôi có ảnh, Cá Thối lục thấy mà vẫn còn gào toáng lên đòi người ta "hiện thân", chả hiểu Cá Thối đang hiện thân theo nghĩa nào.

      Anh dài dòng như thế chỉ để khoe khéo cái Ps dưới cùng của anh chứ gì? Đấy là tôi nói riêng với anh Đức Thắng. Anh Đức Thắng thỉnh thoảng vẫn đọc blog của tôi, nhưng anh ấy chỉ quan tâm đến nội dung bài viết chứ không đòi hỏi phải biết tôi là ai cả, có lần anh ấy còn gọi tôi là... "ông". Nhưng đầu tháng Chín vừa rồi tôi đến Pleiku chơi có gặp anh ấy, anh ấy cứ ngẩn ra nhìn rồi bảo không ngờ là tôi "chưa lớn". Hì hì...

      Xóa
  2. "Học Triết để làm gì?
    Triết là môn học cho những người yêu sự thật.
    Mình không biết đến đỉnh cao triết học thì như thế nào , nhưng khi chưa đến đỉnh cao, thì chắc chắn là học triết để chửi đời là nhiều. :D"

    "Mình không nghĩ triết học chỉ dành cho người thông minh, đúng hơn nó dành cho người muốn biết sự thật, chả cần đọc sách vở, chỉ cần là người luôn đi tìm sự thật, nguồn cội các vấn đề trong cuộc sống thì đã là triết gia rồi. Nghe thì đơn giản, nhưng không phải ai cũng dám đối mặt với sự thật, nhất là người Việt Nam".


    (Nicholas Chan)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiện thân không phải để cho Trúc Thu này biết mà là chịu trách nhiệm về những gì mình viết trước người đọc, người mình phê phán, chỉ trích...thậm chí là chửi. Đó là sự thật.Học triết để tìm ra sự giải thoát, tìm sự tự do từ cái nhìn khách quan đối với sự vật. Phật giáo gọi đó là Như thị. Nói cách khác sự thật do chính sự vật thể hiện.
      Ainu là người có tâm trí rất sáng, nhìn thấy cái không đúng của " Nhị nguyên luận" và tìm đến với cái " Nhất nguyên luận" của Phương Đông.
      Tư duy con người thường đi theo chiều thuận nên gì nghịch lại thường gây ra phản ứng. " chả cần đọc sách vở, chỉ cần là người luôn đi tìm sự thật, nguồn cội các vấn đề trong cuộc sống thì đã là triết gia rồi"... triết gia cho chính mình thôi, cho cái vũ trụ của mình. Học triết là để hòa hợp cái "tiểu vũ trụ " vào cái " đại vũ trụ".
      Về bản thân tôi thì tôi không có gì để phải biện minh giải thích vì tôi chịu trách nhiệm trước những gì mình viết. Và đó là sự thật.


      Xóa
    2. @ Chim Câu

      Anh thấy rắc rối chưa? Nào tôi đã nhờ bác Cá Thối thay tôi chịu trách nhiệm về những gì tôi viết bao giờ đâu nhỉ? Ai có thể hiểu nổi cái "logic" này của Cá Thối?

      Dù sao tôi cũng làm hết những gì có thể làm mà chưa làm, đó là tra từ điển từ "hiện thân", vì đây là một từ tôi hiếm khi dùng, suy theo ngữ cảnh cứ tưởng Cá Thối nói "hiện thân" nghĩa là khai họ tên và trưng ảnh, nhưng theo như comment trên của Cá Thối thì chắc là không phải.

      Hỡi ôi, theo từ điển, "hiện thân" có nghĩa là "thần linh hiện ra", hoặc "người được coi là biểu hiện của một điều gì".

      Tôi e rằng trong "Ngày Tận Thế Huyền Bí", Mèo Ainu đã "hiện thân" lộ liễu, chả còn nước non nào mà "hiện" thêm. Có phải Cá Thối coi thường bạn đọc blog Hơi Thở Của Vũ Trụ quá chăng?

      Xóa
    3. Lại ngụy biện. Hiện thân là xuất hiện với tên thật ảnh thật của mình để người ta còn biết AInu là ai? Ngay như tôi nếu không tìm hiểu thì làm sao biết được mặt mày Ainu, còn ainu tên gì tôi có biết đâu.
      Ha ha...thật là buồn cười khi bảo Trần Đăng Khoa "ngu" anh Trần đăng khoa lại chẳng biết người bảo mình " ngu" là ai?
      Học xem bao nhiêu người không dùng nick ảo, ảnh ảo? Nếu muốn sử sụng mạng XH để vui chơi giải trí thì dùng nick ảo ai cấm, Còn đã dám nhận định, phê phán, chửi bới...thì để người ta biết biết. Chỉ có loại "lưu manh" mới " ném đá giấu tay" như vậy? Bước lên mạng xã hội ít nhất cũng cần phải hiểu mạng XH là gì? Nó không phải là " thế giới ảo" chỉ có những kẻ " muốn biến nó thành thế giới ảo" để phục vụ cho lợi ích của mình.
      Trước khi muốn hỏi người khác điều gì thì hãy hỏi mình trước đã.
      Hay là mình chỉ dám nói những gì mà ở ngoài đời trước mặt người ta mình không dám nói.
      Muốn " sự thật" thì chính mình phải xem " mạng xã hội" cũng thật như đang sống ở đời thường vậy.
      Con người tự tìm đến cái ảo đúng là " tiến bộ". Đã vậy còn dùng cái " ảo" nói đến cái "thật " thì không biết phải gọi là gì.
      Đúng là chịu trách nhiệm nhưng không biết là chịu trách nhiệm với ai đây?
      Ngay như " Trương Duy Nhất" nhà nước muốn bắt y chịu trách nhiệm với những gì mình viết cũng phải bắt " tận tay" lúc y đang ngồi máy và phải chính y thừa nhận mình đã viết những bài viết mang tính xuyên tạc, vu khống, bôi bác chế độ.
      Đã dốt mà lại không chịu học hỏi,tìm hiểu cho nên người.

      Xóa
    4. Hơi Thở Của Vũ Trụ là một blog có lịch sử. Trần Đăng Khoa dẫu có "ngu", khi đọc tác phẩm của Ái Nữ cũng chưa hề đặt ra đòi hỏi khiếm nhã như thế. Một người viết chỉ hiện thân thực sự bằng tác phẩm của mình. Trúc Thu đã không hiểu văn chương mà đòi khen chê trình độ triết của kẻ khác thì dĩ nhiên quá tầm với, có kiễng chân cũng chưa tới đâu.

      Xóa
    5. "Ngay như tôi nếu không tìm hiểu thì làm sao biết được mặt mày Ainu, còn ainu tên gì tôi có biết đâu."- Trúc Thu -
      Chẳng biết gì về Ái Nữ, thế mà bác Trúc Thu đã từng rất tận tình lăng xê cho Ái Nữ tại nhà mình?
      Đã mất công tìm hiểu mặt mày Ái Nữ, chả lã bác Trúc Thu không chịu khó mất thêm chút công tìm ra tên tuổi và sự nghiệp của Ái Nữ. Có khó khăn gì đâu. Các thông tin đó nằm ngay trong nhà của Ái Nữ. Thậm chí tôi đã dâng đến tận tay bác Trúc Thu rồi còn gì. Thế nên bác Trúc Thu ơi. Tìm quá dễ. Thôi thì. Đừng có Cá Thối lu loa người ta ẩn danh. Ẩn danh, nhưng chỉ ra được bản chất thật của kẻ khác thì đã sao?
      Nhớ lại bác Trúc Thu ca ngợi Ái Nữ "Trước đây tôi đọc tranh luận của Ainu với Triết học đường phố thấy hiện ra một người rất sáng trí, nhiệt tình, trong sáng thế". Trong khi đó, thực ra Ái Nữ lúc đó đại náo Triết Học Đường Phố, hình như Ái Nữ bị họ cấm cửa (? Phiền Ái Nữ xác minh nhé). Mà thấy bác Trúc Thu nhìn nhận sự việc hời hợt.
      Lời lẽ ở còm này của bác Trúc Thu nông cạn, áp đạt, đe dọa, thô thiển và rất thân với chính phủ giống như của một "dư luận viên" (lưu ý: để tránh bị chụp mũ, tôi không hề không có thiện chí với chính phủ VN). Lại thấy bác Trúc Thu chịu khó đăng bài viết của mấy bác "dư luận viên" chuyên nghiệp. Lại thấy bác Trúc Thu có cảm tình với Ái Nữ trong khi Ái Nữ làm khó dễ một Tiến Sỹ chống cộng ở Triết Học Đường Phố. Nếu trong các bài viết của bác Trúc Thu có chứa những từ ngữ ngạo mạn đặc trưng như "kền kền, "Dzân chủ"... thì có thể nói rằng bác Trúc Thu là "dư luận viên" :-)
      Còn về Lão Khoa. Nếu biết chọn đúng lúc, đúng chỗ nói lão ta "ngu", thì lão ta sẽ sướng gấp vạn lần bây giờ được khen "thần đồng". Không tin, bác Trúc Thu hỏi lão ta xem. Nhớ chuyện hiện tại. Có một bác cuốc nương ở vùng sơn cước không tung hô khẩu hiệu treo ở nhà LK "Cái còn thì vẫn còn nguyên.Cái tan dù tưởng vững bền cũng tan... ". Lão ta không giận, hình như mà còn lên đó chén chú, chén anh cùng nhau "chênh chao", "chếnh choáng"... không chỉ một lần.

      Ps. Bác Trúc Thu ơi. Bác "Bàn về đoạn văn " ở nhà trọ" trong Chương 4- Cuộn Len của thượng đế ( Ngày Tận Thế huyền bí)
      PĐTT : Theo đề nghị của một bạn đọc nữ, tôi xin được lạm bàn về một đoạn văn trong chương4 : Cuộn len của thượng đế."

      Bài "Ở nhà trọ" của Ái Nữ cũng có thêm tính bảo vệ danh dự cho người phụ nữ. Người phụ nữ trong câu chuyện không trở thành công cụ để thỏa mãn nhục vọng của gã đàn ông. Giới phụ nữ theo tôi tự hào về chuyện đó. Thế mà có một bác gái nào đó không vừa ý, đưa đơn đặt hàng hòng làm bẽ mặt Ái Nữ? Bạn Đọc Nữ đó của bác Trúc Thu là ai vậy? Ái Nữ nên xem trong thời gian đó có xích mích trực tiếp hoặc gián tiếp với bác gái nào không? Cho đến khi Ái Nữ xuất bài "Nhân vật lịch sử", bác Trúc Thu trong mắt một số người là người có kiến thức uyên bác, có nanh vuôt sắc nhọn, mọi người tránh xa không dám động chạm tới bác Trúc Thu. Có lẽ Bạn Đọc Nữ đó chọn mặt gửi vàng mà chọn bác Trúc Thu ;-). Chẳng biết bây giờ bác gái ấy cười hay khóc.

      Xóa
    6. @ Người Hà Nội

      Hì hì... Anh có nghi ngờ bác Cá Thối là "dư luận viên" không đấy? Tôi thì chẳng giống như Leonvu Quant, tôi không quan tâm ai phục vụ ai bảo vệ ai mà chỉ nhìn vào lời nói hành động cá nhân của họ có thuyết phục không mà thôi. Cho nên bác Cá Thối có là "dư luận viên" hay không chả phải là vấn đề. Nhưng nếu bác ấy diễn xuất nghèo nàn như thế, làm sao tôi có thể "tô vẽ" cho nhân vật hấp dẫn được?

      À mà tôi không có thời gian cũng như hứng thú tìm hiểu xem có ai đơn phương xích mích với tôi không, vì những người ấy không ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi. Có lẽ họ muốn ồn ào để giải trí chút thôi mà, như thế thì đâu cần xích mích cá nhân. Đã là giải trí phù phiếm thì mau quên lắm, chắc họ đang giải trí với những nhân vật khác rồi, chứ tôi đâu ảo tưởng là họ quan tâm đến tôi được lâu như thế, Có bác Cá Thối vẫn còn đây cũng vui rồi, vì chả nhẽ nhân vật lại biến đi đột ngột quá.

      Xóa
    7. Ha ha...Hơi thở vũ trụ là bogl có lịch sử. Đúng là thối không thể chịu nổi. Viết một bài mà đầy cái ngu ở trong đó lại huênh hoang . Được thôi, muốn trúc Thu này viết chửi cái thứ lưu manh thì có khó gì. Hi hi...

      Xóa
    8. Văn chương là văn chương, không thể đem người thật vào tác phẩm để mà áp đặt, lộng ngôn qui chụp , vu không, suy diễn để đánh giá người thật. Than ôi, một người gọi là am hiểu văn chương, bởi vậy nên " Ngày tận thế huyền bí " là trường thiên tiểu thuyết sử ký dân gian- thể loại mới đáng dứt vào sọt rác.

      Xóa
    9. Đã là Cá Thối thì muốn nói gì chả được! Ha ha ha...

      Xóa
    10. Thôi thì cứ để bác Trúc Thu tự chứng minh.
      :-)

      Xóa
  3. Cái chính danh của Khổng Tử ngày xưa ấy bây giờ là cái Chứng Minh Thư ngày nay vậy. cái chứng minh thư khẳng định " chính danh" của một người được xã hội công nhận và được luật pháp bảo vệ. Ấy thế mà có một lũ tự nhận là trí thức " từ chối cái chính danh này " để sẳn sàng làm chó sủa mua vui, thậm chí còn muốn làm một con chó dễ thương. Đọc cái " com" này trên blog Hơi Thở Vũ trụ của một cái nick " người hà nội" thì xem ra tôi gọi là chó đúng thật ấy chứ!


    Người Hà Nội15:26 Ngày 15 tháng 10 năm 2015

    @ Bác Trúc Thu
    Nơi tôi sinh sống, con chó có địa vị không tệ. Đã có lần tôi thổ lộ tâm tư của tôi với một bác Đại Thụ của Blog Tiếng Việt:
    " Ở BlogTV có lần tôi được ví với con chó, nhưng chẳng thấy giận, bởi vì nhớ lại thời trẻ mùa hè nắng đẹp ra công viên thấy các cô như tiên giáng trần âu yếm hôn hít mấy chú chó, lúc đó chỉ ước thành chúng nó, kẻ trung thành với chủ"
    Bác Trúc Thu thấy đó. Cái còm trên của bác chỉ làm tôi vui thêm, vì theo bác tôi dễ thương như mấy chú chó nên tôi nay tự thấy có thể có cơ hội...
    :-) ( http://hoithocuavutru.blogspot.com/2015/10/nhan-vat-lich-su-tiep-theo-cua-phan-i.html)


    Việc dùng bút danh theo hướng gần với nặc danh và mạo danh là hiện tượng còn nguy hiểm gấp bội. Hiện nay, nhiều khi bút danh lại biến thành công cụ để che dấu tung tích thật của người viết. Vì họ sợ bản thân cái nội dung họ viết, sợ bạn đọc biết đích thực họ là ai. Cách dùng bút danh này đã chuyển sang thái cực xấu, sa đọa, đáng lên án của những kẻ “ném đá dấu tay”, những kẻ “bôi nhọ” hay những tay “bồi bút”. Đấy là một hiện tượng làm suy đồi đạo đức, đáng lên án. ( TS Nguyện Quang A)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cá Thối quả là có bản lĩnh "PR". Ha ha ha...

      Ái Nữ - Mèo Ainu là nhân vật nguy hiểm.
      Đừng có ai dại dột mà mạo danh cô ta đấy nhé!

      Xóa
    2. Hi hi... xem thử mèo Ainu nguy hiểm như thế nào. Ráng mà vui vẻ nhé!

      Xóa
    3. @ Chim Câu

      Tôi không khoái màn giới thiệu nhân vật này vì nó quá khô khan và nặng về trích dẫn tư liệu. Có Cá Thối tiếp tục "PR" là rất tốt, mặc dù tôi thấy thao tác copy của bác ta thực hiện chưa tốt, không giữ nguyên được hình thức trình bày như những chỗ in nghiêng và thụt đầu dòng.

      Câu chuyện giữa Cá Thối và Mèo Ainu chưa kết thúc như bác ấy nói, đúng là "quân tử nhất ngôn quân tử dại". Hic hic... Có cơ hội "ân ái" với Nhà Gom Lá Bàng trong một tiểu thuyết "đáng vứt vào sọt rác", bác ấy hưng phấn hăng hái hẳn lên.

      Xóa
    4. Trúc Thu :-( :
      -Xem ra mèo Ainu còn thông minh chứ Người hà Nội gom lá bàng thì đúng là thuộc giống ...lừa.Hi hi...
      Người Hà Nội :-) :
      -Chẳng biết con mèo lười Ái Nữ kiếm ở đâu về nhà một con cuồng vĩ Trúc Thu. Nó quẳng Trúc Thu vào một xó, uể oải trèo lên bậu cửa sổ gọi con lừa thiếu thông minh Người Hà Nội đến để mắt tới con cuồng vĩ, rồi lim dim ngủ. Chờ con mèo lười Ái Nữ ngủ say, con lừa ngu xi tứ chi phát triển Người Hà Nội nghịch ngợm lật ngửa con cuồng vĩ Trúc Thu rồi dúi nó dưới kính chiếu yêu. "- Eo ơi! Kinh quá!", "- Cái đồ mèo lười. Thế mà cũng đòi xưng là kẻ thông minh. Vũ trụ thiếu gì chỗ, cớ gì lại nhét ta cùng chỗ với đồ lừa đần độn kia. Trời đã sinh ra ta, sao lại còn sinh ra lừa." "- Meo!". Sau khi khé một mắt nhìn quanh, con mèo lười lại lim dim đôi mắt. Có Trời mới biết nó đang nghĩ hay mơ mộng gì. Còn con lừa đần lặng lẽ, lò dò bò đi, bỏ mặc con mèo ngủ ngật và con cuồng vĩ lưu manh.

      Tôi cho rằng sau sự việc trên, bác Trúc Thu sẽ thôi không dùng các con vật vô tội để xúc phạm con người. Với tôi, vô ích. Ai dè, lần này bác Trúc Thu lấy con chó hòng làm tôi tức giận. Chó là con vật có ích, đáng yêu, là bạn trung thành của con người. Để kích động được tôi, bác Trúc Thu trước hết phải chỉ ra được con chó xấu tính, đáng ghét ở chỗ nào, sau đó phải chỉ ra được tôi xấu giống chó ở chỗ nào. Đố bác Trúc Thu làm được đấy. Bên nớ thiếu gì chuyện con người chỉ miếng thịt chó mà có kẻ thành kẻ trộm, "cẩu tặc", và có kẻ thành kẻ sát nhân,sát "cẩu tặc". Bác Trúc Thu thấy chưa, những con người đó xo với chó không bằng. Đó mới là những kẻ xấu, chứ chó thì xấu gì?

      Ps. Xuýt quên. Bác Trúc Thu cứ loay hoay tìm các chọc tức tôi mãi không được. Tôi bật mí cho bác Trúc Thu nhé. Nếu như bác Trúc Thu xỉ vả tôi "Người Hà Nội là cái đồ cá thối Trúc Thu", thì tôi sẽ rất mất vui, bởi vì:
      1. Câu chuyện “Nhân vật lịch sử” phần 1 & phần 2 và các cảm nhận của bác Trúc Thu đã chỉ ra được bác Trúc Thu cá thối lắm.
      2. Tôi không có tính cá thối như bác Trúc Thu.
      Vì vậy tôi sẽ rất bực mình vì bị vu khống. Nếu không tin, bác Trúc Thu cứ thử xem.

      :-)

      ----------------------------------------------------------

      Chú thích:
      Câu chuyện ”Con cuồng vĩ Trúc Thu và con lừa” ở đây http://ainu.blogtiengviet.net/2015/07/14/ch_ng_7_h_n_mang#c3500091

      Xóa
    5. Câu chuyện giữa Cá Thối và Mèo Ainu chưa kết thúc như bác ấy nói, đúng là "quân tử nhất ngôn quân tử dại". Hic hic... Có cơ hội "ân ái" với Nhà Gom Lá Bàng trong một tiểu thuyết "đáng vứt vào sọt rác", bác ấy hưng phấn hăng hái hẳn lên.
      Hi hi... đọc mà phải bật cười. Tôi vốn đã không thèm để ý đến Trường thiên tiểu thuyết sử ký dân gian" nhưng có người đã dốt nhưng lại học theo bọn lưu manh lộng ngôn, nhắc đến Phạm đình Trúc Thu này.
      Còn với cái gã NGLB này đối với Trúc Thu thì chỉ là một thằng bệnh tâm thần ( nếu không bệnh thì là một thằng bịp bợm ). Hi hi...hứng thú gì với một thằng khùng như NGLB ( chỉ biết đọc chứ biết hiểu).
      Con mèo Ainu cứ tự hỏi bản thân mình đi. Trước đây, tôi đã từng copy môt bài thơ của Ainu trong mục thơ hay của blog tôi. Đáng tiếc cho con mèo. Muốn Trúc Thu này tiếp tục chỉ ra cái dốt, cái ngu ...của con mèo thì rất dễ.

      Xóa
    6. Ha ha ha... Phạm Đình Trúc Thu làm cứ như đăng thơ người khác là ban ân huệ cho người ta không bằng. Với năng lực thẩm định văn chương như của Cá Thối thì dễ được tôi quan tâm tham khảo đến sự khen chê của anh ta lắm sao?

      Mèo Ainu dốt và huênh hoang thì đã rõ ngay từ đầu, sao Cá Thối lại phải hoài công "té nước theo mưa" như vậy?

      Xóa
    7. hi hi... thì giờ ráng mà đọc Trúc Thu giới thiệu Hơi thở vũ trụ vậy. Vốn làm biếng nhưng giờ đành phải chìu theo mèo con để cho bà con rõ về Lịch sử Blog Hơi thở vũ trụ này.
      Thấy mèo con càng ngày càng lú! Ha ha...

      Xóa
    8. Bác Trúc Thu đã từng tự ý đưa ảnh của bác LB lên mạng để PR bác LB là Nhà Gom Lá Bàng. Chẳng biết bác ấy có lạm dụng những điều kiện mà bác được cho không? :-(

      Các bác chờ xem khả năng "dư luận viên" của bác Trúc Thu siêu đến mức nào. Bác Trúc Thu càng siêu về khoản "dư luận viên", thì Ái Nữ càng sớm thành VIP.
      :-)

      Xóa
    9. Thì bác ấy còn phải xây dựng hình ảnh nhân vật Cá Thối cơ mà!

      Xóa
    10. Sao hả? Mèo con chắc cũng phải cần lộ ảnh ra cho bà con biết như cái gã NGLB vậy. Hi hi...con chó Người hà nội sủa hục hơi chưa?
      Mèo con khờ khạo ra đường thì gặp ngay một lũ bịp cho ăn phải bả thuốc lú nên càng thêm " lú lẫn".
      Bước vào mạng là bước vào kho tàng tri thức của cả nhân loại. Đọc, học, hiểu...còn chưa xong. Viết một bài nghị luận chứng minh mà đầy chủ quan. Không biết Nhà văn từ kiếp trước kiểu gì đây.

      Xóa
    11. @ Chim Câu

      Cá Thối lải nhải càng ngày càng khó hiểu.
      Mèo Ainu có giấu ảnh của nó hồi nào đâu mà Cá Thối đòi khoe tài?
      Đúng là "ra đường thì gặp ngay lũ bịp"!

      Xóa
    12. @ Ái Nữ
      1. Đợi bác Trúc Thu tung ra các ảnh mà bác ấy có. Khi đó có thể viết nhiều hơn về bác này. Nếu đúng là bác Trúc Thu có ảnh từ các nguồn khác, thì có thể tạm nói "dư luận viên" ( ;-) ) Trúc Thu được trang bị khá đầy đủ, nhưng vẫn còn thiếu kiến thức và phép lịch sự. :-)

      2. Mặc dù bác Trúc Thu có kiến thức rất khiêm tốn, nhưng lại thích tỏ ra uyên bác. Thế cho nên mới "lải nhải càng ngày càng khó hiểu".
      Bác Trúc Thu viết câu cú không khớp với nhau, chúng như râu ông nọ cắm cằm bà kia. Bác này nhầm lẫn người lung tung. Chẳng hạn như đổ vấy cho tôi là bác LB. Chẳng hạn như mang ảnh của một người không quen để biết gán ghép bôi nhọ người khác.
      Cách bác Trúc Thu gây hấn là viết ra những câu ngây ngô nhưng mang tính đầu đường xó chợ. Một khi đối phương sau khi phân trần mãi mãi, do thiếu kiên nhẫn mà mất bình tĩnh viết ra những lời cùng đẳng cấp với bác Trúc Thu, thế là bác ấy tự hả hê thắng trận.
      Đợt này bác Trúc Thu gây hấn với Ái Nữ, với bác LB và với tôi. Các trò chọc tức ngây ngô của bác ấy chẳng làm được ai nổi khùng. Một khi bác Trúc Thu không phát tiết được sang người khác, thì "cục tức" nó cứ âm ỉ trong tâm can của bác ấy. Thế cho nên chúng ta cứ vui cười với những điều "lải nhải" của bác Trúc Thu, để bác Trúc Thu tự sướng với "cục tức" của bác ấy. :-)

      ----------------------------

      Chú thích:

      - Bác Trúc Thu mang ảnh người này gán vào người khác. Dẫn lời của một Blogger "Chào bạn Tuấn Anh ! Tôi không biết bạn là ai, thế nhưng có một Blogger là Phạm Đình Trúc Thu với trang "Một đời thực hư" tận Tây Ninh mang hình ảnh của bạn rồi gán ghép đấy là hình ảnh của tôi & Blog của tôi cùng một bài xuyên tạc. Tay Trúc Thu này đã từng bị làng Blog từ hồi Yahoo tới Blogspot lên án đòi loại khỏi cộng đồng vì tục bậy, chửi khắp thiên hạ." ở đây http://tuananhhpd.blogspot.co.at/2013/10/nhung-bai-tho-ngan.html?showComment=1391840324325#c2106155982955791392
      - Bác Trúc Thu chọc tức đối phương bằng lời lẽ thô thiển cho đến khi người ta cũng thô thiển như mình, để rồi tự hào thắng trận. Ở đây http://phamdinhtructhu.blogspot.co.at/2014/02/dau-au-loi-uoi-con-cho.html


      Ps.

      1. Bác Trúc Thu viết không những thiếu lịch sự, mà còn sai sự thật và thiếu lô gic. Kiểu viết đó rất dễ làm đối phương mất bình tĩnh, để rồi có những lời lẽ khiếm nhã. Rất nhiều người tử tế không có kinh nghiệm khi tranh luận với "dư luận viên" kiểu như bác Trúc Thu, không kiềm chế được mình cộng với thiếu kiên nhẫn, thế là mắc mưu của bác Trúc Thu.

      2. "Tôi vào làm báo Tây Ninh năm 1989 và sau 3 năm tôi đã được đánh giá là một cây viết sắc bén, nhất là trong lĩnh vức chống tiêu cực." - Trúc Thu- ở đây http://phamdinhtructhu.blogspot.co.at/2013/07/vui-buon-mot-chyen-i.html
      Chẳng biết những ai đánh giá cao bác Trúc Thu như vậy?
      Thực tế cho thấy bác Trúc Thu rất hồ đồ cẩu thả, nhầm lẫn người loạn xị ngậu. Đó không phải phong cách viết của một phông viên.

      Xóa
    13. @ Người Hà Nội

      Ít nhất thì tôi cũng chấm điểm cao cho bác Trúc Thu ở khoản kiên trì bền bỉ.

      Cư dân Blog Tiếng Việt và Blogspot đều có những người đã gặp tôi ở ngoài chứ không phải là chỉ nhìn thấy trong ảnh, đâu có như bác Trúc Thu lầm tưởng một cách chủ quan. Giáo sư Nguyễn Lân Dũng đã gặp tôi thì đương nhiên nhà thơ Trần Đăng Khoa không hề băn khoăn về chuyện Ái Nữ là nhân vật nào. Do bác Trúc Thu không biết mối quan hệ giữa các blogger này có độ mật thiết ra sao (ví dụ như giáo sư Nguyễn Lân Dũng và nhà thơ Trần Đăng Khoa bắt tay cùng nhau làm cố vấn cho tạp chí Tác Phẩm Mới, còn tổng biên tập và phó tổng biên tập của cái tạp chí ấy thì từng ngồi quán ốc bên Hồ Tây với Ái Nữ rồi), nhưng bác ấy cứ làm ồn ào bừa lên vì tưởng thiên hạ đều không có ai biết tôi cả.

      Bác Trúc Thu đang giúp Mèo Ainu làm rối cuộn len, Thượng Đế đã đưa bác ấy đến, rất hợp lý rồi còn gì!

      Xóa
    14. Đang bận nên không chơi với mèo con. Hi hi...cứ để con chó Người hà nội sủa cho có vẻ nhà có khách nhé!

      Xóa
    15. Ha ha...bây giờ thì con cho Người hà nội đã lộ mặt ra rồi. Hi hi...thì ra là một trong những con chó trước đây. Hèn chi sủa nghe quen quen...

      Xóa
    16. Bác Trúc Thu định trường kỳ khiêu khích, hòng mong nhất định thắng lợi hay sao?
      Dù sao tôi cũng cám ơn bác Trúc Thu đã tiếp tục tự dẫn chứng cho lập luận của tôi về bác là đúng.
      Ps. Nói nghiêm chỉnh nhé. Trước khi có bài "Nhân vật lich sử" này, bác Trúc Thu luôn tỏ ra là người thông thái, ăn nói tự tin ( mấy cái còm đầu tiên của bác Trúc Thu ở bài này, ở đây http://hoithocuavutru.blogspot.co.at/2015/07/chuong-7-hon-mang.html rất là cuồng vĩ). Sau khi tranh luận với tôi ở nhà này, bác Trúc Thu nay cứng lưỡi chẳng còn biết nói được câu nào cho thông thái, mà chỉ còn biết "nhai lại" mấy câu nghe nhàm tai. Với tài mọn như vậy làm sao mà bác Trúc thu đã, đang và sẽ thắng được tôi, để mà nay bác ăn mày quá khứ " Hi hi...thì ra là một trong những con chó trước đây. Hèn chi sủa nghe quen quen... " như vậy.

      Xóa
    17. @ Chim Câu

      Cá Thối khiến tôi không kìm được ngáp ngủ. Cái chiêu đem người nọ gán vào người kia của Cá Thối hình như không có cách nào thay đổi được thì phải.

      Xóa
    18. Tôi cũng ngán nói chuyện với cái bác Trúc Thu, "dư luận viên" cấp thấp, lắm rồi.
      À. Mà tôi thấy hai bác Trúc Thu và Thiên Lương tuy có khác nhau về trình độ hiểu biết, một thấp một cao, nhưng họ có các chiêu khiêu khích hàng xóm láng giềng giống nhau cứ như từ một lò ra í. Thôi chờ bác Trúc Thu phát biểu đã... :-)

      Xóa
    19. lũ chó thì bao giờ cũng dấu đầu lòi đuôi thôi. Mục " những ngày đã qua trên blog Một đời thực hư đã đóng gần một năm rồi. Hi hi... người nào theo dõi blog Trúc Thu đều rõ. Nhưng dù sao thì cám ơn con chó tiết lộ thêm thông tin nhé. Nào phải gán ghép chi : Chim câu cũng là chó có khác gì nhau toàn là loài vật thôi mà. Hi hi...

      Xóa
    20. Sau khi không thành công khoe khoang kiến thức. Các bác như Trúc Thu trổ tài bài cuối cùng là trường kỳ chọc tức. Nhưng bác Trúc Thu ơi. Tôi đi guốc trong bụng bác rồi. Bác làm cái việc vô ích. Vì thương hại bác Trúc Thu, tôi truyền cho bác cái này. Mỗi khi bác chọc tức người khác không thành, các "cục tức" đồng điệu đó cộng hưởng tích tiểu thành đại làm hại cái thân xác của bác Trúc Thu đó. Khoa học đã chứng minh mỗi khi bực tức huyết áp tăng cao, có thể gây vỡ mạch máu mà đi toi. Tỷ dụ như có cái ông gì gì sau khi ngửa cổ nhìn Trời trách móc "Trời đã sinh ra ta, sao còn sinh ra lừa" rồi hộc máu ra mà chết. Thế cho nên bác Trúc Thu đừng ghẹo tôi nữa, nghiệp "dư luận viên" của bác đã hết đâu.
      :-)

      Ps. Nhắn tới những ai quan tâm. Tranh luận với "dư luận viên" cả cấp thấp lẫn cấp cao dễ ợt. Cứ bình tĩnh nói chuyện với họ với mục đích không phải để họ phải tự nhận họ thua, mà là nói cho đồng bào tôi nghe . Người ngoài có chính kiến riêng, mà họ thường đứng về phía "không dư luận viên".

      ------------
      Chú thích :
      -"Trời đã sinh ra ta, sao còn sinh ra lừa" hình như trong "Tam quốc diễn nghĩa"

      Xóa
  4. Cho tui hỏi xíu: Bộ sắp có chiến tranh thế giới lần thứ 3 rồi hay sao mà tên bay đạn lạc hung he zữ zậy?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chiến tranh không phải là việc của Mèo Ainu. Nó lại ngủ mất rồi.

      Xóa
    2. Làm gì có tên bay đạn lạc ở đây. Đích trúng cả đó thôi rồi còn gì.

      Xóa
  5. Hihi...mấy con chó giữ nhà đâu rồi.Ra mà sủa ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @ Ái Nữ
      Ái Nữ nên xem "Về clip vợ anh Lân Thắng bị lũ lưu manh xô xát ở trường" ở nhà bác Hoàn Toàn Vô Học.
      Ở đây http://voongngaupin.blogspot.co.at/2015/10/ve-clip-vo-anh-lan-thang-bi-lu-luu-manh.html

      Xóa
    2. Ấy chết, nghe nói bác Trúc Thu có học, sao anh lại dẫn những lời của bác Vô Học vào đây làm gì? Chẳng nhẽ bác Trúc Thu học... sủa?

      Xóa
    3. @ Bác Trúc Thu
      Rõ chán cái bác Trúc Thu. Nhà "Hơi Thở Của Vũ Trụ" này dồn bácTrúc Thu đến mức chữ nghĩa bay hết sạch, nay bác Trúc Thu chỉ còn biết lắp bắp nhai lại "chó sủa". Rõ ràng bác Trúc Thu thua đậm nhà này. Thế mà bác Trúc Thu cố gắng dán mác chó vào nhà này, chả lẽ bác Trúc Thu tự thú nhận kém chó hay sao?

      Xóa
    4. Thằng trúc thu này ai nó cũng gọi là chó cả! sao nó ngu và láo toét thế nhỉ. Bác Người Hà Nội một điều bác Trúc Thu hai điều bác Trúc Thu, gọi vậy làm gì phí lời lẽ lịch sự đi, thằng ấy không đáng là gì cả chỉ là thằng tâm thần!

      Xóa
    5. Đề nghị bác Conggio lịch sự! Ở nhà này mà gọi ai đó là "thằng nọ" hay "con kia" thì chỉ phí lời thôi bác ạ!

      Xóa
    6. Chị Ai Nữ ơi!
      Chị và bác Người Hà Nội Lịch sự thì mọi người quý trọng. Nhưng đừng lịch sự với kẻ thô lỗ, vô học và bẩn thỉu như cái thứ Trúc Thu cá thối này!
      Em xin lỗi chị thôi thì có làm chị không hài lòng nhưng nhìn thấy cá thối buồn nôn lắm ấy!

      Xóa
    7. Liệu chúng ta có cần phải chứng minh rằng mình cũng có thể bất lịch sự và thô lỗ không nhỉ?

      Xóa
  6. phim xac song phan 6Chuyện gì đã, đang và sắp xảy ra nối tiếp tập cuối phim hoàng đế lưu manhLưu Mạnh Hoàng đế TVB phim là một bộ phim hài nhẹ nhàng phim đao hạ lưu tìnhmột bộ phim yêu thích bởi Hong Kong là nhà sản xuất nói về những con người hào hiệp phim ngọa hổ tàng long 2Cô chia sẻ: “Ban đầu tôi vốn tham gia casting một vai khác hồi đầu năm 2014 phim cong cong xuat cungNội dung phim nói về cuộc đời của những vị thái giám sau khi triều đại phong kiến sụp đổ hoàn toàn phim kieu hungmột tác phẩm truyền hình do đạo diễn Vương Tâm Ủy phụ trách sản xuất với kinh phí đầu tư lớn từ TVB phim cương thi tvbnổi tiếng qua series đình đám Khử tà diệt ma. Còn với TVB, Cương (Blue Veins) là bộ phim đầu tiên có nhân vật chính phim cám dỗ nghiệt ngã 2015chắp bút, nói về cuộc sống thăng trầm của hai người phụ nữ đã từng là bạn học của nhau thời cấp ba phim dac vu S.h.i.e.l.d phan 3

    Trả lờiXóa
  7. 20:34 23.10.2015 Người Hà Nội:
    - Dù sao tôi cũng cám ơn bác Trúc Thu đã tiếp tục tự dẫn chứng cho lập luận của tôi về bác là đúng.
    13:07 25.10.2015 Phạm Đình Trúc Thu:
    - Nhưng dù sao thì cám ơn con chó tiết lộ thêm thông tin nhé.
    Trước đây bác Trúc Thu chỉ biết đối sử thô lỗ với mọi người. Nhờ tôi mà bác Trúc Thu bắt đầu biết "cám ơn". Bác Trúc Thu nhớ nhé, một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy.
    :-)

    Trả lờiXóa
  8. hi hi...thì " cám ơn" cho chó tiếp tục sủa cho vui tai. Xong công việc sẽ tiếp tục với con mèo con.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. thằng cá thối sợ rồi đấy, đuối lý rồi, nhưng như thế nó xéo mẹ nó đi còn hơn nó đến trông cái hình nó kinh bỏ mẹ, đúng là cá thối!

      Xóa
    2. Ấy chết, bác Conggio vào đây rồi đuổi người khác đi như thế là theo cái lý nào thế ạ?

      Xóa
  9. @ Người Hà Nội

    Cái vụ "lắp bắp nhai lại" thì tôi đã tìm thấy một đoạn văn mô tả rất tuyệt, sẽ trưng ở entry kế tiếp.

    Còn thì anh xem Ở ĐÂY nhé, để xem trình độ cắt ghép xén tỉa cây cảnh của bác Từ Tâm Nguyễn. Không ngờ bác Cá Thối hao tâm tổn sức vào môn "chó học" như vậy, thế thì kham thêm môn "mèo học" làm sao? Cái link này là do bác Cá Thối giới thiệu để khoe trình độ môn "chó học" của bác ấy, trong khi thiên hạ đã nghiên cứu sang môn "cá thối học" với "bọ hung học" mất rồi.

    Anh có thể nhận xét một cách khách quan trình độ môn "cá thối học" và "bọ hung học" của bác Từ Tâm Nguyễn được không?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hai bác Trúc Thu và bác Từ Tâm Nguyễn quen biết và tranh luận với nhau đã từ lâu. Bác Từ Tâm Nguyễn biết rất rõ bác Trúc Thu, còn bác Trúc Thu chẳng biết gì về bác Từ Tâm Nguyễn. Thế mới thấy trình độ phát ngôn bừa bãi của bác Trúc Thu cực siêu. Thành thật mà nói tôi cứ thấy áy náy vì đã tranh luận với bác Trúc Thu. Tôi không thích tước mất niềm vui của kẻ khác, ở đây là niềm tự tin tự hào vào trình độ học vấn, kiến thức của bác Trúc Thu. Sai lầm của tôi là đã chót đánh giá bác Trúc Thu quá cao.

      Xóa
    2. Nhưng bác Từ Tâm Nguyễn cất bài ấy đi đâu rồi í.

      Xóa
    3. Thôi bác ấy cất đi cũng được. Có lẽ tại môn "cắt ghép xén tỉa" của bác ấy chưa đủ thanh nhã nên không muốn trưng tác phẩm lâu chăng? Nếu anh chưa kịp đọc thì tốt.

      Xóa
    4. Tôi đã đọc rồi. Chả có gì trách.

      Xóa
    5. Nếu anh không trách bác ấy thì có lẽ bác ấy sẽ trưng lại chăng. Bác ấy nhầm anh với một bác Trai Hà Nội nào đó. Giờ thì bác ấy không chỉ cất bài đó đi, mà còn cất luôn cả blog đó nữa. Anh không trách thì tốt.

      Xóa
    6. Blog của bác Từ Tâm vẫn ở đó, có lẽ bác ấy chẳng trưng lại bài cắt xén cây nữa đâu. :-)

      Xóa
    7. Bác này coi bộ cũng thích thay đổi xoành xoạch, vừa ẩn blog đó mà lại hiện ra rồi. Vậy biết đâu "cây cảnh" kia bác ấy hứng chí trưng lại cũng nên. Hì hì...

      Xóa
    8. Hình như bác Từ Tâm là công dân Tiệp ngụ ở VN. http://honcayeuthuong.blogspot.co.at/2015/10/tien-su-bon-ruoi-nhang.html

      Xóa
    9. Trước nay tôi không theo dõi nên không biết.
      Bây giờ chửi thành mốt rồi thì phải. Mốt thời thượng này kéo dài lâu quá.

      Xóa
    10. @ AN
      Thôi. Xem chửi mãi rồi cũng chán. AN viết về bác người Việt có/không-có AN đi. Đề tài thanh nhã này sẽ bù trừ cho chương 7.
      :-)

      Xóa
    11. Anh nhớ bác ấy đến thế cơ à? Tôi đợi xem Thượng Đế có duyệt không đã, vì Ngài không duyệt thì tôi cố lôi bác ấy vào sao được! Tiểu thuyết này viết trong bao lâu, năm năm, mười năm hay hai mươi năm tôi còn chưa biết được. Đi đâu mà vội!

      Xóa
  10. Con mèo ngủ quên
    gác-mân-rê
    Tây Nguyên đêm... lạnh
    Nguyến Thai... lùng!

    Noel vui nghen cô pé!

    Trả lờiXóa
  11. Có cái này hay, nếu có thời gian mời bác Ái đọc http://phamdinhtructhu.blogspot.co.at/2015/12/godel-chu-nghia-duy-vat-la-sai-lam.html?m=1
    Ps. Tôi không viết được Link ẩn. Ái Nữ nên cho phép còm sỹ được dùng một số lệnh HTML.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thông tin trong bài viết đó thật hấp dẫn, nhưng cái kết đã phá hỏng toàn bộ. Tác giả bài viết đó hẳn là một con chiên trông chờ các nhà khoa học chứng minh rằng Chúa có thật, nếu nhà khoa học nào dùng ngôn từ khác đi để nói về Thượng Đế thì ông ta sẽ bực mình. Thông tin không phải là đức tin.

      Xóa
    2. Tôi chưa biết cách làm như bác Khung K, nên không cài được cho phần hướng dẫn hiện lên. Mỗi lần chèn link tôi đều chạy sang nhà bác ấy để xem lại hướng dẫn. Hì hì... Là tôi nói ở phần comment ấy, chứ ở phần entry thì dễ cho tôi rồi.

      Xóa
  12. Nể em nhiệt tâm .
    Đọc xong tất tất thì thấy nên im lặng để về nhà mình,hăng hái nơi nhà mình.
    Và muốn tự tìm cho mình một cái thú vị và phù hợp nữa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị đọc xong được "tất tất" thì em cũng phải nể chị ở sự nhiệt tình. Hì hì... Phần này dài quá lại còn thiếu hấp dẫn nữa, hy vọng thêm một entry là có thể kết thúc để chuyển sang những phần khác thi vị hơn.

      Xóa