Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Tôi để cuộc đời tôi trần trụi...

Thơ của Ái Nữ

Tôi để cuộc đời tôi trần trụi
Dưới mắt nhân gian, trong những khóc cười
Như cây cỏ dưới nắng cháy và trong mưa lạnh giá
Như con thú mệt nhoài liếm vết thương còn rỉ máu tươi.

Tôi để cuộc đời tôi lõa lồ
Dù người ta vẫn may áo choàng và khâu mũ
Áo mũ cho cuộc đời, vâng, cầu kỳ thế chứ!
Nhưng mặc vào rồi lại lột ra, nào biết có ích chi!

Hãy chỉ cho tôi cách ngăn tiếng hát
Của những trái tim biết vui sướng, khổ đau
Hãy chỉ cho tôi cách che ánh sáng
Của đấng linh thiêng huyền bí nhiệm màu.

Ai muốn xây cho tâm hồn tù ngục
Giam khúc bi thương và nhốt hoan ca?
Người điếc vẫn nghe, người mù vẫn nhìn, người câm vẫn nói
Làm sao tôi giấu chính mình sự thật của lòng tôi?

                                                                     15 - 4 - 2014.

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Con ma cà rồng

Truyện ngắn của Ái Nữ

       Ở một phòng nữ ký túc xá trường X, mọi người bỗng phát hiện cô bạn hoa khôi của lớp hay thức dậy đi ra ngoài lúc nửa đêm về sáng, hỏi thì cô nói là đi vệ sinh. Nhà vệ sinh ở khá xa dãy tập thể nên sinh viên nữ không ai dám ra đó một mình.
       Hiện tượng này theo những chuyện ngồi lê đôi mách chui vào tai người nọ người kia. Nhiều kẻ nhớ đến vụ xảy ra ở trường bên cạnh mấy năm về trước, thì thầm bảo: "Coi chừng ma cà rồng!"
       Cô hoa khôi bỗng thấy nhiều người quan tâm đến mình hơn, không phải chiêm ngưỡng mà vì tò mò. Cô phải đổi quán ăn liên tục. Càng ngày càng có nhiều sinh viên tụ tập trước cửa lớp cô vào giờ giải lao. Ấy là vì chưa ai thấy ma cà rồng bao giờ. Người ta bảo ma cà rồng thường đội lốt những cô gái mắt sáng long lanh, môi đỏ như son, da trứng gà bóc. Con ma cà rồng này quả là đẹp!
        Có lần người ta thấy cô sinh viên khóc. Ma cà rồng giống như người, khi lo sợ nó cũng khóc.
       Sinh viên bàn tán: "Sao không thấy nhà trường xử lý gì nhỉ? Phải giải quyết khéo như ở trường Y ấy chứ!"
       Chuyện cũng đã đến tai ban giám hiệu, song ý kiến của mọi người không thống nhất. Cô sinh viên này người miền xuôi, lý lịch không có vấn đề gì. Các cuộc dò xét bí mật không thu được chứng cứ.
       Nhà trường im lặng. Sinh viên thì không ai không biết mặt con ma cà rồng nữa.
       Một buổi sáng ở phòng nữ ấy có người dậy sớm. Thấy cửa mở toang, một chiếc xe đạp không cánh mà bay, thu hết sức cô gào lên: "Trộm! Trộm! Ôi giời ơi...Trô...ô...ộ...m!" Mọi người đổ xô đến.
       Không phải trộm. Cô sinh viên hoa khôi cùng tất cả hòm xiểng đồ đạc của cô biến mất. Con ma cà rồng đã trốn rồi.
       Tin loan đi khắp trường. Nhiều người xuýt xoa tiếc.
       Ban giám hiệu trường X, lớp ấy, phòng ấy phải trình bày đi trình bày lại với cơ quan điều tra. Cuối cùng mọi việc cũng xong.
       Cả phòng nữ ăn mừng thoát nạn. Một cô sinh viên - người đầu tiên phát hiện sự lạ trong phòng - buột miệng hỏi: "Này, ma cà rồng nghĩa là như thế nào?"
                                                                          Tháng 6 - 1999.

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Chiếc mũ móc trên cánh cửa

Truyện ngắn của Ái Nữ

       Giới hội họa của thành phố N tổ chức triển lãm tranh. Các áp phích quảng cáo đã treo khắp. Chỉ những họa sĩ tên tuổi mới được mời đem tranh dự triển lãm.
       Họa sĩ V là thầy dạy họa có tiếng trong trường văn hóa nghệ thuật thành phố. Việc người ta mời anh dự triển lãm là chuyện tất nhiên, nhưng không khỏi làm anh băn khoăn. Anh hiểu các bạn vẽ của mình đến chân tơ kẽ tóc, song nghệ thuật vốn chứa đựng bao điều bất ngờ. Phải làm sao có một tác phẩm thật ấn tượng để tên tuổi anh được khẳng định lần nữa.
       Họa sĩ nghĩ mãi, nhưng những ý tưởng cao siêu dường như ghét bỏ anh. Có lẽ phải quay về với thực tế. Ừ, tại sao cứ mơ mộng đâu đâu trong khi cuộc sống thực có bao nhiêu cái hay cái đẹp! 
       Mừng rỡ vì tìm ra lối thoát, họa sĩ V lập tức bắt tay vào việc. Anh mê mải vẽ chiếc nút áo mà theo anh là nét đẹp trong trang phục của một dân tộc thiểu số. Anh vẽ trung thực với mẫu, chỉ riêng kích thước là khác xa. Có những vật nhỏ khó nhìn, người ta phải dùng kính lúp, kính hiển vi. Cái đẹp cũng vậy. Cái đẹp nhỏ người ta bỏ qua không thưởng thức thì anh phóng to lên cho thiên hạ chiêm ngưỡng. Còn tại sao vẽ cái nút áo mà không vẽ cái khác thì anh không thể lý giải. Đó là linh cảm nghệ thuật.
       Chiếc nút áo trong tranh của họa sĩ V không nằm chỏng chơ mà nó đang cài hai tà áo một cách trang trọng. Một chiếc nút áo nâu thẫm tuyệt đẹp nổi giữa nền áo màu xanh biếc. Ngắm nhìn tác phẩm của mình, họa sĩ xoa tay mãn nguyện. Cái đẹp đích thực đã được tôn vinh.
       Ngày mở cửa triển lãm đã tới. Khách đến xem và đặt mua tranh đông nườm nượp. Họa sĩ V trà trộn vào giữa những khách xem để nghe người ta đánh giá tranh anh ra sao. Anh không ưa những lời tán tụng trước mặt.
       Thoạt tiên, họa sĩ vô cùng thất vọng vì trình độ kém cỏi của người xem. Họ xúm đến trước bức tranh của anh vì tò mò là chính. Thậm chí họ không biết vật anh vẽ trong tranh là cái gì nên cứ tranh cãi với nhau mãi, trong khi tên bức tranh ghi trên miếng giấy nhỏ khiêm tốn dán ở dưới họ không chịu nhìn. Đáng buồn thay cho nền hội họa nước nhà!
       Họa sĩ V lách vào định lên tiếng giảng giải thì bỗng nghe một giọng bình luận đầy vẻ hiểu biết:
       - Cha họa sĩ này ghê nhỉ! Muốn hiểu bức tranh phải suy nghĩ nhiều lắm chứ không đơn giản đâu. Các vị nhìn đây nhé: Hai cánh cửa sơn xanh khép chặt. Chiếc mũ phớt nâu mới tinh mắc lên móc cửa, thành thử không thể biết là cửa khóa hay không khóa. Mà chiếc mũ này của chủ hay của khách, tại sao lại móc lên cửa, chủ nhân chiếc mũ còn quanh đó hay đã đi đâu rồi? Họa sĩ muốn nói điều gì, các vị hãy thử nghĩ xem!
       Họa sĩ bàng hoàng. Ừ nhỉ, người kia nói thực có lý. Điều vô lý chính là cái tên tranh. Những nghệ sĩ giàu năng lực sáng tạo đôi khi không hiểu hết giá trị tác phẩm của mình. Điều này đã xảy ra với nhiều người.
       Miếng giấy đề tên bức tranh được lột bỏ ngay sau đó.
       Sau cuộc triển lãm tranh ấy, tiếng tăm của họa sĩ V lừng lẫy khắp nơi. Anh mở một phòng tranh riêng. Những người yêu thích hội họa nô nức đổ về thưởng thức các tác phẩm của anh. Có những bức anh chưa kịp vẽ xong người ta đã đặt mua với giá mà trước đây anh nằm mơ cũng không thấy.
       Những bức tranh siêu tưởng của họa sĩ V còn nổi tiếng vì một điểm độc đáo: Tranh anh không bao giờ đề tên, để người xem tự suy luận.
                                                                            Tháng 7 - 1999.