Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

Ngày Mười Ba

Đây là phần 3 của tác phẩm "Vị ngọt không lừa dối".
      
       Vì có những người thắc mắc sau khi đọc phần hai, cho nên mở đầu bài viết này tôi cho bạn đọc hay rằng tác phẩm “Vị ngọt không lừa dối” không gánh trách nhiệm mang thông điệp truyền thông của thương hiệu Eatuhoney. Câu chuyện được kể ở đây là câu chuyện của tôi, nhưng nếu như không có Nguyễn và Eatuhoney thì nó đã không xảy ra. Khi viết bài “Về những ước mơ”, tôi nhận ra tác phẩm chỉ có thể hoàn thành với điều kiện tôi phải rời khỏi Eatuhoney. Vì thế, vào ngày mùng 5 tháng 1 vừa qua tôi và Eatuhoney đã chấm dứt sự hợp tác, rồi ngày 6 tháng 1 phần hai của tác phẩm mới được đăng lên.
       Như vậy, phần thứ ba này những người cả lo có thể đọc một cách yên tâm thong thả.
*
       Lại kể tiếp câu chuyện tôi đang ốm nằm bẹp và chẳng làm gì ngoài việc cầu nguyện Đấng Tối Cao.
       Nguyễn đến thăm tôi mang theo một túi cam tươi. Tôi chưa từng gặp người nào chu đáo hơn Nguyễn. Khi nghe nói tôi cần tìm phòng trọ mới, Nguyễn nhận giúp tôi việc đó.
       “Nguyễn bận như vậy thì làm sao có thời gian để tìm?” Tôi e ngại.
       “Chị cứ yên tâm.” Nguyễn sốt sắng.
       Tôi đâu dễ yên tâm như thế, vì không đơn giản chỉ là chỗ ở của tôi, tôi cần chỗ mà Khiêm có thể từ nơi ở đến nơi làm việc một cách tiện lợi. Nhưng lúc này tôi đành phó thác cho Nguyễn, vì tôi không đi ra ngoài được, một lần tôi đã gắng ra đến chợ rồi suýt nữa không thể tự về. Cả tuần tôi hầu như không ăn được, chỉ uống nước. Thậm chí tôi không đủ sức giặt quần áo. Thôi cứ để xem Nguyễn “thần thông quảng đại” đến đâu.
       Tôi được Oanh gia hạn cho vài ngày, đúng đến cái ngày mà tròn tháng chúng tôi dọn đến thuê chỗ chúng tôi đang ở. Nàng sợ tôi hẹn dối rồi cứ nằm lỳ ở đó không đi, cho nên mỗi ngày nàng lại dọn ra cho tôi lúc thì cái chén cái tô, lúc thì đôi đũa, lúc thì hũ muối, thay cho lời nhắc nhở. Chúng tôi mới ở cùng nhau được hai tháng, chưa kịp xích mích gì, nhưng giờ nàng nhìn thấy tôi có lẽ cũng như nhìn thấy Khiêm vậy.

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

Về những ước mơ

Đây là phần thứ hai của tác phẩm "Vị ngọt không lừa dối".
Phần thứ nhất là bài "Ở đây có bán mật ong!"
      
       Mãi đến tận sau đêm Giáng Sinh, tôi mới bắt đầu gõ những chữ đầu tiên của bài viết này. Khi biết điều đó có thể Nguyễn sẽ ngạc nhiên, vì tôi đã nhiều lần nói với Nguyễn rằng bài viết thứ hai về Eatuhoney sẽ là một bài viết công phu nên phải mất nhiều thời gian.
       Nhưng thời gian cho một tác phẩm không thể nào chỉ là thời gian gõ phím. Nó đòi hỏi những chiêm nghiệm, suy tư, những sự kiện mới diễn ra, những mách bảo huyền bí… Để giúp người đọc tiếp nhận bài viết càng dễ dàng thì công việc của người viết càng khó khăn. Nếu như buổi trưa hay chiều tối là giờ vàng với các fanpage thì blog của tôi chẳng hề giống vậy, độc giả của tôi thường đọc vào lúc nửa đêm về sáng. Có những người nói với tôi rằng sau khi đọc xong một bài viết cùng toàn bộ các comment dành cho nó, họ nhìn lại thì thấy hai chục mẩu đầu lọc thuốc lá đã rớt xuống chân. Cậu ruột của Nguyễn là một trong những người ấy.
       Ông Khang là một nhân vật đáng nể ngại. Trong gia đình họ mạc, tiếng nói của ông có ảnh hưởng lớn, ông là thần tượng của lớp trẻ, cũng là thần tượng của Nguyễn. Ông đi nhiều, biết nhiều, nói điều gì cũng suy nghĩ đắn đo, làm việc gì cũng cẩn trọng. Trước kia ông làm việc cho các tổ chức quốc tế tại Việt Nam. Sau khi về hưu, ông hầu như chỉ đọc, viết và suy ngẫm về cuộc đời. Cuộc đời giống như trận bóng đá, ông đã ghi được nhiều bàn thắng, nhưng vào phút chót ông bỗng nhận ra mình thất bại, vì ông không còn nhận thấy ý nghĩa của chiến thắng. Sau khi “rời sân cỏ”, lẽ ra cần được nghỉ ngơi trong thanh thản, nhưng lòng ông lại chứa chất những ưu phiền. Khi ấy, những người kể chuyện như tôi càng trở nên có giá trị. Tự thân một câu chuyện luôn ẩn chứa những triết lý, ý nghĩa của chúng vượt ra khỏi hình dung của người kể chuyện.