Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Thư gửi những người không quen

Tác giả: Jeffrey Thai

       Bạn thân mến,
        Có lẽ bạn sẽ hơi buồn khi ngay từ trong tựa đề, tôi đã định vị bạn ở vị thế của một kẻ không quen.  Sỡ dĩ như thế là vì tôi thấy ngày nay, người ta lạm dụng hai từ bè bạn nhiều quá.  Chúng đã bị lạm dụng đến nỗi trở thành sáo rỗng, và thậm chí, đôi khi, trở nên khôi hài, kệch cỡm và mai mỉa.  Thôi, thà là những kẻ không quen.  Ở vị thế ấy, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu, chúng ta có thể xây dựng lại một mối quan hệ đời sống thực sự có  ‎‎ý nghĩa.  Mối quan hệ ấy cho dù là ở đời sống thực hay ảo, cho dù là được mang bất kỳ danh xưng gì cũng chắc chắn phải đảm bảo được một điều tối thiểu:  Chúng ta có ít nhiều nghĩ đến nhau như một cá thể con người có tâm linh, chứ không đơn thuần là một đối tác cho một mục đích lợi nhuận cá nhân (vật thể hay phi vật thể) nào đó.
        Tuy là chúng ta không quen, nhưng hẳn là chúng ta có ít nhiều biết nhau.  Có thể tôi không biết về bạn nhiều lắm, vì bạn âm thầm và ít nói, chỉ đôi khi để lại một vài lời cảm nhận, một vài tin nhắn, một vài lời hỏi thăm, đủ để cho tôi biết rằng bạn vẫn theo dõi hành trình tâm linh mà tôi hằng rong ruổi; nhưng về phần bạn, tôi chắc hẳn là bạn đã biết tôi nhiều hơn qua chừng ấy bài viết với những ý tưởng, tâm tư, mà tôi đã trút ra từ tận thẳm sâu của tâm hồn, của một cõi lòng người, để phơi bày cùng nhân thế.  Có lẽ bạn đã thấy tôi chưa bao giờ ngại ngùng để biểu đạt những góc khuất sâu kín nhất của tâm linh vì tôi luôn cho rằng đó là một điều rất thiêng liêng.  Bạn biết đó, chỉ duy nhất con người mới có tâm hồn và linh hồn mà thôi, và chúng có đời sống và tiếng nói riêng của chúng.  Khước từ hay khép chặt những đời sống hay tiếng nói riêng ấy là hành vi phủ nhận vị thế nhân bản của con người.
        Cũng đã lâu rồi, dễ có đến một hay hai năm (tùy nơi), tôi đã đóng lại phần cảm nhận trên các blog tôi tham gia.  Thậm chí, gần đây, tôi đã xóa hết hẳn những bài viết cũ và hoàn toàn biến mất không còn vết tích ở một vài nơi quen thuộc trước đây.  Cũng đã từ rất lâu, tôi không còn trả lời thư từ hay tin nhắn nhận được nữa.  Đôi lúc, tôi cũng cảm thấy có phần áy náy, vì bạn vẫn tiếp tục viết và gửi đi, nhưng tôi lại chẳng thể làm gì khác hơn.  Lý do là gì, bạn biết không?  Tôi muốn được hoàn toàn sống trong thế giới của riêng mình.  Không biết bạn còn nhớ, có lần tôi đã nói, tôi không phải là người được sinh ra để "đấu đá" với cuộc đời này.  Những tháng ngày qua sống với thế giới ảo, cho dẫu chỉ là trong một khoảng thời gian ngắn ngủi của một năm tròn, ngoài thât nhiều những ân tình đẹp đẽ mà bạn đã dành cho tôi và tôi luôn ghi nhớ, cũng có ít điều tôi không muốn nhớ, không muốn nhìn thấy nữa.  Tôi đã trở về lại với thế giới của riêng mình - cái thế giới ấy dẫu không có hiện diện của những tiếng cười giòn giã và bóng dáng con người, nhưng với tôi, là một cõi bình yên và hạnh phúc. 
        Từ trong tận cùng sâu thẳm của nỗi cô đơn luôn khắc khoải trong thế giới riêng tây ấy, tôi thấy mình có thể viết cho bạn đọc những dòng chữ chân thực hơn, chính xác hơn và biểu cảm hơn.  Chúng được viết ra như chúng đã là, ở thể dạng nguyên khai nhất, mà không hề bao giờ phải bận tâm để tính toán, so đo, hay lo ngại rằng rồi bạn sẽ có thích đọc chúng hay không, có thể giận dữ vì những điều tôi nói hay không, có thể nghĩ khác về những gì tôi ám chỉ hay không...  Điều quan trọng là tôi muốn diễn đạt cuộc sống này theo như nó vốn là, trong nhãn quan nhận định đời sống của riêng tôi; tôi muốn phơi bày trần trụi tâm hồn mình ở thể dạng sơ khai nhất như thuở hồng hoang ông Adam và bà Eva chưa biết mặc quần áo...  Tất cả là nhằm để nói lên một điều:  Chúng ta luôn nên chân thực, và luôn nên tôn trọng sự thật đến mức cao nhất có thể.  Ít nhất là khi không ai bắt ép mình để phải giả dối, như trong thế giới văn chương này.  Chúng ta không dùng văn chương để tô vẽ mình trở nên một thần tượng, một anh hùng, một người lạc quan (sáo rỗng)...  để truy tầm một thứ vinh quang phù phiếm và mơ hồ nào đó.  Vinh quang chỉ là điều đối trá, không bao giờ có thực. 
        Có lẽ bạn ít khi nhìn thấy trong những gì tôi viết bóng dáng của nụ cười.  Có lẽ bạn không có nhiều dịp tìm thấy trong những gì tôi viết hơi hướm của một thứ hạnh phúc viên mãn.  Có thể cái thứ đời sống tôi đem trình diện trước mắt bạn lạnh lẽo và âm u như một đêm trừ tịch không trăng sao.  Có thể mảnh tâm hồn của chính mình mà tôi khắc họa nên mới cô đơn và u hoài làm sao... Nhưng đời sống là thế, con người là thế, trong góc nhìn của riêng tôi.  Và tôi là thế, là một, là riêng, là duy nhất.  Tôi cho rằng bi kịch lớn nhất của một cá thể con người là cố gắng để trở nên giống nhau, để trở nên bản sao của một ai khác; và điều ngu xuẩn và lố bịch nhất của một cá thể con người là luôn tỏ ra lạc quan để tỏ ra mình thông minh hơn và dạy dỗ kẻ khác.  Nếu ai cũng như thế thì đã không có một Hàn Mặc Tử, một Beethoven, một Grabriel Garcia Marquez, một Nietzsche, một Bùi Giáng, một Phạm Công Thiện...
        Tuy vậy, bạn cần nên nhớ một điều, và tôi không biết là bạn có nhận ra nó hay không.  Điều ấy là:  Tôi chưa bao giờ nói với bạn rằng hãy buông mình xuống vực sâu và nằm yên đấy với xác thân tan rã, hãy đắm đuối trong nỗi buồn và nhốt chặt mình trong cõi ấy thiên thu, hãy khóc như mưa rơi và làm ngập lụt đời sống mình trong dòng sông nước mắt u hoài...  Hơn ai hết, tôi luôn khao khát một sự hồi sinh từ trong những đáy sâu tuyệt vọng và tôi cho rằng điều ấy chỉ có thể xảy ra khi người ta dũng cảm để đi đến tận cùng của sự tuyệt vọng, của nỗi đớn đau bế tắc...  Nước mắt chỉ ngừng rơi khi người ta không còn nước mắt để khóc nữa và khi ấy, bản năng con người sẽ mách bảo mình cần phải làm gì và làm ra sao để đời sống này tốt đẹp hơn và tái sinh ở một thể dạng mới huy hoàng hơn.  Chính sự lưng chừng, nửa vời ru ngủ và giết chết đời sống con người hơn bất kỳ một điều gì khác. 
      
        Bạn thân mến,
        Có thể bạn là một học sinh, sinh viên đang còn đi học, hay đã ra trường.  Có thể bạn là một cô giáo hay thầy giáo hiện vẫn còn đang đứng trên bục giảng hay đã về hưu.  Có thể bạn đang làm một ngành nghề gì đó mà tôi chưa hề được biết.  Hay có thể bạn là một kẻ khuyết tật bất hạnh và giấu kín điều ấy cho riêng mình.  Bạn biết không?  Tôi chưa hề bao giờ quan tâm đến điều ấy.  Tôi cũng chưa một lần bận tâm đến việc bạn là nam hay nữ, trẻ hay già, đẹp hay xấu.  Điều duy nhất tôi quan tâm là giây phút tâm hồn bạn và tâm hồn tôi gặp gỡ nhau ở một giây phút tình cờ nào đó, trên những con chữ mà cả hai chúng ta cùng ngắm nghía, săm soi và suy ngẫm.  Đó là phút giây duy nhất bạn định hình trong tôi và ở lại trong ký ức thân yêu.  Có lần bạn nói với tôi rằng bạn mong muốn được làm một cố nhân trong vùng ký ức ấy của tôi, và điều đó khiến tôi cảm thấy hạnh phúc. 
       Dẫu cho bạn có là ai, sự thủy chung của bạn đã ít nhiều khiến tôi kinh ngạc.  Giữa bạn và tôi chưa hề bao giờ có một mối ràng buộc nhiêu khê nào, cho dù là nhỏ nhất; thế mà, sau chừng ấy tháng ngày, dẫu bạn luôn âm thầm và lặng lẽ, tôi vẫn cảm nhận được rằng bạn vẫn dõi theo những dòng tâm tình tôi trút cạn để gửi đến thế gian.  Đôi khi, tôi tự hỏi điều gì đã giữ bạn ở lại hay quay về trong một khoảng thời gian dài lâu như thế, khi ngoài kia, cuộc sống vẫn trôi, và con người vẫn thản nhiên đi lướt qua nhau, hững hờ.  Bạn biết không?  Ngày bạn lại quay về bên tôi, dẫu tôi không nói, nhưng trong lòng tôi có tiếng nhạc reo vui và những dòng chữ như được tiếp thêm sức sống để tuôn trào.  Tôi vẫn viết, dầu đã bao bận muốn ngừng nghỉ:  Viết cho tôi, cho bạn, cho đời. 
        Bạn thân mến ơi,
        Chúng ta là những kẻ không quen, và có lẽ muôn đời là như thế.  Cho dẫu chúng ta đã nhìn thấy được nhân ảnh của nhau hay chưa, thì chúng ta vẫn mãi là những kẻ không hề quen.  Nếu có một sự dung rủi của số phận, để mai này, chúng ta tình cờ gặp nhau trên một ngả đường nào đó, thì tôi không tin rằng chúng ta có thể nhận diện được nhau.  Thế nhưng, bất chấp tất cả, bạn đã ở lại trong tâm trí của tôi, bạn đã trở thành một cố nhân rồi đó, bạn có biết không?  Bạn ở lại đó với một dung mạo rất riêng – dung mạo mà tôi là kẻ độc nhất được chiêm ngưỡng.  Dung mạo ấy bạn đã tự tác tạo nên cho chính bản thân mình. 
        Tuy là chúng ta là những kẻ không quen, và có lẽ muôn đời là như thế, nhưng sao tôi thấy bạn và tôi gần gũi quá.  Chúng ta đã có những khoảnh khắc cùng nhau để nhớ về.  Chúng ta đã có cùng một quá khứ để ngoái lại. Tôi cũng tin là chúng ta ít nhiều đã yêu thương nhau với những xúc cảm chân thành nhất.  Và vì tôi còn có thể yêu thương bạn, vốn là người chẳng hề quen, tôi thấy mình còn yêu thương lắm… cuộc đời này. 
24/02/2014
Jeffrey Thai
                                          Nguồn: Bài đăng tại Jeffrey Thai Blog.

       Sau khi đọc "Thư gửi những người không quen", Ái Nữ đã viết "Thư gửi những người bạn" đăng trên Blog Việt gây nhiều tranh luận. 
       Các bạn có thể đọc bài viết "Thư gửi những người bạn" tại đường link này.

15 nhận xét:

  1. Nếu có một sự dung rủi của số phận, để mai này, chúng ta tình cờ gặp nhau trên một ngả đường nào đó, thì tôi không tin rằng chúng ta có thể nhận diện được nhau. Thế nhưng, bất chấp tất cả, bạn đã ở lại trong tâm trí của tôi, bạn đã trở thành một cố nhân rồi đó, bạn có biết không?

    Hay quá. HA đồng cảm bài viết này của Ái Nữ!

    Nhân dịp 8/3 chúc Ái Nữ hạnh phúc và vui nhiều.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đây là bài viết của Jeffrey Thai, không phải của Ái Nữ. Bài của Ái Nữ ở bên Blog Việt kia.
      Cảm ơn HA đã đồng cảm, và cảm ơn bạn đã lầm lẫn giữa hai chúng tôi. Chúng-Tôi-Là-Một.

      Xóa
  2. Một bài viết tâm tình đầy trí tuệ và cá tính.Với "thư gởi những người bạn ",tôi thích cách đặt vấn đề của Ái Nữ "Con người không đơn giản chỉ cần được chia cơm sẻ áo, họ còn cần được chia sẻ niềm tâm sự. Trong chúng ta, không phải ai cũng đang trên đỉnh danh vọng, không phải ai cũng đầm ấm quây quần."
    Đọc AN không dễ dàng vì phải động não ,đôi khi ngán (ngại) nhưng làm ta được trải nhiều cung bậc cảm xúc !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đã có thời gian dài tôi cũng ngại động não, guồng quay của xã hội nhiều khi đã ép tôi hoạt động như một cái máy. Có lẽ các bạn đọc khó hình dung được chỉ cách đây hơn một năm trở về trước tôi hầu như không tiếp xúc với các thông tin trên mạng internet, và tuyệt nhiên không dùng tới blog hay trang cá nhân nào.
      Những người kiên trì bền bỉ như Jeffrey Thai khiến tôi cảm động và biết ơn sâu sắc. Trong những bài viết của Jeffrey Thai tôi tìm thấy một phần tâm hồn tôi, một phần đáng kể.

      Xóa
  3. - Sống là sống cùng, sống với. Nên nhu cầu bạn bè là bản năng.
    - Bạn thì có nhiều kiểu: bạn tri kỷ, bạn thân, bạn tình, bạn đồng nghiệp, bạn đi đường, bạn sơ giao, bạn đọc .. Có gì mà tác giả bài viết gọi là lạm dụng hai từ bè bạn nhiều quá nhỉ ?

    - Ngày trước chỉ có nhà văn nhà thơ .. mới có bạn đọc. Giờ thì ai cũng có thể có bạn đọc, dù ko phải nhà văn nhà thơ. Bạn đọc, nói chung, xưa nay đều là người ko quen - quen, hiểu theo nghĩa hẹp, là đã gặp mặt bắt tay nhau. Còn nếu hiểu rộng hơn, thì thú thật nhiều lúc tôi có cảm giác tôi quen với Trần Tử Ngang, với André Rieu hơn nhiều người tôi gặp hàng ngày, vì hai người kia tôi nghĩ tôi có hiểu họ phần nào, và ngược lại họ nhiều lúc có thể an ủi tôi, làm tôi thấy nhẹ nhàng .. hơn xa người hàng xóm sống cạnh nhà, cũng chào hỏi bắt tay mà chả ai biết ai làm gì nghĩ gì ..

    Điều này cũng là một trong những lí do chính, vì sao nhà văn viết văn. Những suy nghĩ của họ ko phải bao giờ cũng được người quen biết chia sẻ. Nên họ tìm đến người bạn ko quen, những bạn đọc của họ. Tôi nghĩ đây cũng là lí do của hầu hết những người viết blog - muốn chia sẻ điều gì đấy mà chỉ với người quen không thôi thì ko đủ hay ko thể.

    Vậy thì, bạn quen hay bạn ko quen, theo tôi, ko phải là vấn đề. Vấn đề là có thể chia sẻ gì, với ai.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Có gì mà tác giả bài viết gọi là lạm dụng hai từ bè bạn nhiều quá nhỉ?"
      Trên Blog Việt, tôi đã nhè đúng ý này của Jeffrey Thai để trêu chọc, khiến cho độc giả bênh vực anh ấy tức giận. Tôi chỉ nghĩ rằng Jeffrey Thai đã dùng từ hơi kiểu cách, làm cho nhiều người cảm thấy khó gần. Tôi chấp nhận đó là một đặc điểm của cây bút ấy. Cũng như tôi, vẫn có nhiều người cảm thấy khó gần với văn phong của tôi.
      "Vậy thì, bạn quen hay bạn ko quen, theo tôi, ko phải là vấn đề. Vấn đề là có thể chia sẻ gì, với ai." Tôi tin rằng Jeffrey Thai cũng đồng ý với anh.

      Xóa
  4. Sang đây c húc bạn ngày 8/3 thật vui vẻ hạnh phúc nhé.

    Trả lờiXóa
  5. LB thích 2 câu này:
    -Không biết bạn còn nhớ, có lần tôi đã nói, tôi không phải là người được sinh ra để "đấu đá" với cuộc đời này.
    -...hãy buông mình xuống vực sâu và nằm yên đấy với xác thân tan rã, hãy đắm đuối trong nỗi buồn và nhốt chặt mình trong cõi ấy thiên thu, hãy khóc như mưa rơi và làm ngập lụt đời sống mình trong dòng sông nước mắt u hoài...
    'May be', LB xin 2 câu này về blog nhé, chúc AN tối ngọt ngào.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chúc Ái Nữ 8/3 thật là ngọt ngào nghen, NGLB.

      Xóa
    2. Nếu bạn trích dẫn thì nhớ ghi tên tác giả Jeffrey Thai chứ đừng nhầm là Ái Nữ đó nhé!
      Cảm ơn lời chúc của bạn!

      Xóa
  6. Muốn gửi đến ÁI Nữ lời chúc hạnh phúc và thành công nhân 8/3 !

    Trả lờiXóa
  7. Trả lời
    1. Chào bạn! Cảm ơn bạn đã ghé thăm!

      Xóa