Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

Wan-Ko-Fi

                                     Thơ của Ái Nữ

Wan-Ko-Fi
Tôi không thể nghĩ gì
Về cảm xúc gây nên bởi thứ ngôn từ lộn xộn
Như cốc-tai vụng trộn
Những tiếng khác nguồn đứng bên nhau trong một bài thơ.

Wan-Ko-Fi
Tôi đã không nhìn thấy chữ “The”
Trốn trong lòng chữ “O” to tướng
Chắc là vì thẹn thùng, vì ngượng
Nhìn số Một lẻ loi giữa hàng chữ cái kia.

Bản nhạc mà tôi đang nghe
Trong quán cà phê Wan-Ko-Fi
Không là nhạc nước tôi. Mở cho riêng tôi.
Trong vắt không lời.

Hồn tôi khát khao từng giọt
Như ly kia đợi cà phê nhỏ xuống
Một rồi. Một nữa. Đen và đắng.
Trên chiếc bàn nâu.


Tôi đang ở đâu?
Wan-Ko-Fi
Nơi trình diện – Nơi lẩn trốn
Tôi đã hẹn rồi, không thể muộn
Những chiếc ghế xanh này đã gặp nhau.

Ở đây tôi nhìn thấy những sắc màu
Trong một bức tranh lạ lùng mà tôi từng vẽ
Xanh cùng Nâu - Đen - Đỏ
Ô-sa-ka nở hoa bên cửa sổ
Bên tôi.

Ước mơ của tôi đã đến trời
Wan-Ko-Fi
Tôi còn chờ đợi điều gì?
Chiếc áo voan của tôi màu lá
Còn quần zin của tôi – màu đá.

Tiếng gọi nào vang lên rất lạ
Cuộc gặp nào chẳng thể phân ly?
Đến lúc đi rồi…
Wan-Ko-Fi!

                                                           04-9-2015.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét