Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Nói với Phượng Hoàng

         Phượng ca

                                         Thơ Quách Mạt Nhược

       Chít chiu! Chít chiu!
       Chít chiu! Chít chiu!
       Trời đất mênh mang, lạnh như sắt nguội
       Mênh mang trời đất, đen đặc tựa sơn
       Đất trời mênh mang, hôi tanh nhường máu.
       
       Vũ trụ! Ôi vũ trụ!
       Mi ở đó, vì sao?
       Mi tới từ nơi nào?
       Mi đang ngồi đâu vậy?
       Mi, một trái không cầu lớn hữu hạn?
       Mi, khối bao la không có chỗ tận cùng?
       Nếu là trái không cầu hữu hạn
       Thì không gian bao bọc mi từ đâu?
       Xung quanh mi còn những gì tồn tại?
       Nếu mi là khối lớn lao vô hạn
       Thì không gian mi bao phủ là đâu?
       Sự sống, bên trong mi lại có, vì sao?
       Rút cuộc lại, mi là sự giao lưu sự sống
       Hay mi chỉ là thứ máy móc vô hồn?

       Ngẩng lên ta hỏi Trời
       Trời tận trên cao mà chút gì cũng chẳng hay chẳng biết
       Cúi xuống ta hỏi Đất
       Đất đã chết rồi, chút hơi thở mỏng manh cũng chẳng còn chi
       Ta vươn ra hỏi biển
       Biển chỉ gào lên những tiếng ầm ì
       Ôi! Ôi! Sinh ra ở nơi ô uế tối tăm
       Thì đến kiếm báu kim cương cũng thành rỉ sét.

       Vũ trụ! Ơi vũ trụ!
       Ta muốn hết lời cạn sức nguyền rủa mi!
       Những bãi giết người máu mủ hôi tanh kia!
       Những chốn lao tù chứa chất đầy đau khổ!
       Những địa ngục ma chập chờn ghê rợn!
       Cớ vì sao mi cứ mãi còn tồn tại?
       
       Chúng ta bay sang phía tây
       Phía tây cũng là nơi giết chóc
       Chúng ta bay sang phía đông
       Phía đông cũng vẫn những lao tù
       Chúng ta bay sang phía nam
       Phía nam cũng toàn là mồ mả
       Chúng ta bay sang phía bắc
       Phía bắc cũng địa ngục tối tăm
       Sống ở nơi thế giới thế này
      Ta chỉ đành như biển khơi gào khóc.
                             
                               Phạm Thị Hảo dịch.

       Gió hát
                   
                                                Ái Nữ trả lời Phượng Ca

       Vi vu! Vi vu!
       Vi vu! Vi vu!
       Trời đất mênh mang, hồng lên nắng ấm
       Mênh mang trời đất, cây lá xanh tươi
       Đất trời mênh mang, thơm mùi hoa trái.

       Vũ trụ! Ôi vũ trụ!
       Vẫn luôn ở đó
       Ở khắp mọi nơi
       Không cần hỏi một lời.
       Ngài là một khối sáng huy hoàng
       Ngài là năng lượng không cùng tận
       Là đấng toàn năng không giới hạn
       Bao gồm tất cả mọi không gian.
       Trong Ngài chứa cả sự sống và cái chết
       Cả những điều thiêng liêng, cả những thứ vô hồn.

       Ngươi ngẩng lên hỏi Trời
       Nhưng chỉ nhìn thấy mây xanh, mây không biết trả lời
       Ngươi cúi xuống hỏi Đất
       Chỉ là đất nâu không thể nói một câu
       Ngươi vươn ra hỏi biển
       Biển dội lại những âm thanh không suy nghĩ.
       Ôi! Ngươi sinh ra ở nơi tươi sáng
       Nhưng lòng ngươi tối tăm
       Vũ trụ ở trong ngươi
       Thượng Đế ở trong ngươi nhưng ngươi không hỏi
       Ngươi lại hỏi những mây nước cùng đất đá.

       Vũ trụ! Ôi vũ trụ!
       Ngài đang bị nguyền rủa 
       Bởi những con người vô ơn.
       Con người giết chóc nhau rồi đổ cho Thượng Đế
       Mải réo hờn nên lòng người đã thành ra những nấm mồ
       Những địa ngục thê lương
       Những chốn lao tù đau khổ...

       Ngươi bay sang phía tây
       Chỉ nhìn vào nơi chết chóc
       Ngươi bay sang phía đông
       Chỉ thấy chốn lao tù
       Ngươi bay sang phía nam
       Tin rằng nơi đó không có gì ngoài mồ mả
       Ngươi bay sang phía bắc
       Chỉ để tìm những địa ngục tối tăm
       Ngươi gào khóc
       Ngươi tưởng rằng ngươi đã đi hết thế giới này
       Và ngươi chỉ là một kẻ không may...

       Ngươi đâu có biết gì về Thượng Đế
       Hạnh phúc ở trong ngươi, ngươi không biết kiếm tìm
       Ngươi chỉ lang thang trong ba chiều không gian
       Mà không biết vũ trụ là vô vàn chiều biến ảo.
       Khi ngươi quyết định rằng
       Thế giới không có gì hơn những điều ngươi thấy
       Ngươi tự đóng cửa chính mình, ngồi đó than van...

       
       Hoàng Ca

                                                       Thơ Quách Mạt Nhược


       Chi chúc! Chi chúc! Chi chúc
       Chi chúc! Chi chúc! Chi chúc

       Năm trăm năm nay, nước mắt nhiều như thác đổ
       Năm trăm năm nay, nước mắt nhễ nhại đầm đìa
       Nước mắt chảy mãi không ngừng!
       Ô trọc rửa hoài chẳng hết!
       Tình đời chẳng cạn chẳng vơi!
       Tủi nhục làm sao cho sạch !
       Kiếp sống của ta mong manh trôi nổi
       Rồi sẽ tới đâu mới được yên lành?

       Ôi! Ôi! kiếp sống mong manh trôi nổi
       Như con thuyền đơn độc giữa biển khơi
       Bên trái mờ mịt
       Bên phải mịt mờ
       Trước mặt chẳng thấy ánh đèn
       Phía sau bến bờ chẳng có
       Cánh buồm đã rách
       Cột buồm đã gẫy
       Bơi chèo đã trôi
       Bánh lái đã vỡ
       Kẻ lái thuyền nhọc lả chỉ đành trong lòng thuyền thở than rên rỉ
       Sóng biển vẫn hung dữ trào dâng

       Ôi! Ôi!
       Kiếp sống phù sinh mỏng mảnh của ta
       Khác nào giấc ngủ mệt mê trong đêm đen mù mịt
       Phía trước, mê mệt ngủ
       Phía sau cũng ngủ im lìm
       Cái tới như gió thoảng
       Cái đi như khói bay
       Tới tựa gió
       Đi tựa khói
       Ngủ đằng trước
       Ngủ đằng sau
       Ta chỉ khác nào làn khói bay gió thoảng trong triền miên giấc ngủ


       Ôi!Ôi!
       Làm sao lại thế?
       Vì sao lại vậy?
       Chuýt!Chuýt!Chuýt!
       Chỉ thấy buồn đau, phiền não, tẻ nhạt, yếu hèn
       Những thây ma luẩn quẩn quanh ta
       Những xác chết ngổn ngang khắp chốn

       Ôi!Ôi!
       Tuổi trẻ tươi rói của chúng ta đâu rồi?
       Tuổi trẻ đẹp đẽ của chúng ta đâu rồi?
       Tuổi trẻ sáng láng của chúng ta đâu rồi?
       Đã hết! Đã hết! đã hết!
       Tất cả đều đã hết!
       Tất cả rồi sẽ hết!
       Chúng ta cũng sẽ đi khỏi
       Chúng mi cũng sẽ đi khỏi
       Ôi, buồn đau! phiền não! tẻ nhạt! yếu hèn!


                                                                           Phạm Thị Hảo dịch.



       Mây ca

                                          Ái Nữ trả lời Hoàng Ca

       Bồng bềnh! Bồng bềnh! Bồng bềnh!
       Bồng bềnh! Bồng bềnh! Bồng bềnh!
       Trăm nghìn năm nay, tiếng hát reo như tiếng suối
       Trăm nghìn năm nay, tiếng cười vang như thác đổ
       Tiếng ca hát mãi không ngừng
       Nỗi vui cười hoài chẳng hết
       Tình đời chẳng cạn chẳng vơi
       Hạnh phúc muôn đời gìn giữ
       Kiếp sống của ta bồng bềnh trôi nổi
       Rồi sẽ về nơi ánh sáng yên lành.

       Ôi! Ôi! Kiếp sống bồng bềnh trôi nổi
       Như con thuyền lướt sóng giữa trùng khơi
       Bên trái mờ mịt
       Bên phải mịt mờ
       Trước mặt sẽ là ánh sáng
       Phía sau bến bờ lùi lại
       Cánh buồm đã rách
       Cột buồm đã gẫy
       Bơi chèo đã trôi
       Bánh lái đã vỡ
       Kẻ lái thuyền vui hát vì không còn phải chèo lái nữa
       Sóng biển hùng vĩ trào dâng.

       Ôi! Ôi!
       Kiếp sống bồng bềnh hư ảo của ta
       Khác nào giấc mộng trong biển sáng
       Phía trước, mơ màng say ngủ
       Phía sau cũng mơ giấc êm đềm
       Cái tới như gió thoảng
       Cái đi như khói bay
       Tới tựa gió
       Đi tựa khói
       Mơ đằng trước
       Mộng đằng sau
       Ta trôi cùng làn gió thoảng bay trong giấc mộng.

       Ôi! Ôi!
       Vì sao như thế
       Làm sao như vậy?
       Lâng lâng! Lâng lâng! Lâng lâng!
       Chỉ thấy niềm vui, hạnh phúc, tiếng hát, tiếng cười
       Những vầng sáng hiển hiện quanh ta
       Những hào quang rực lên khắp chốn.

       Ôi! Ôi!
       Tuổi trẻ tươi rói của chúng ta là đây
       Tuổi trẻ đẹp đẽ của chúng ta là đây
       Tuổi trẻ sáng láng của chúng ta là đây
       Mãi mãi! Mãi mãi! Mãi mãi!
       Tất cả đều vĩnh cửu
       Tất cả không cùng tận.
       Chúng ta rồi sẽ đi đâu
       Ánh sáng rồi sẽ đi đâu?
       Ôi, hạnh phúc, niềm vui, tiếng hát, tiếng cười!

                                                                         

Chú thích:  Bài thơ "Phượng ca" nằm trong chùm thơ "Phượng Hoàng niết bàn" của Quách Mạt Nhược, một nhà thơ lớn của Trung Quốc, được một blogger có nickname là Gió Phương Bắc dùng làm cảm nhận cho vở kịch truyền internet Cây gậy Thương Hiệu và đám mây Lý Thuyết trên Blog Việt. Khi đó Ái Nữ đã viết bài "Gió hát" để phản hồi cảm nhận của Gió Phương Bắc mà không hề biết rằng mình đang đáp lại thơ Quách Mạt Nhược, vì Gió Phương Bắc dùng bài "Phượng ca" làm comment phù hợp một cách kỳ lạ, đến nỗi Ái Nữ tưởng đó là một bài thơ ứng tác tức thời. Về sau Gió Phương Bắc gửi đến cho Ái Nữ bài "Hoàng ca" cùng nằm trong chùm thơ "Phượng Hoàng niết bàn", Ái Nữ tiếp tục trả lời bằng "Mây ca".

9 nhận xét:

  1. HA làm được liên kết blog rồi....!

    Vũ trụ! Ơi vũ trụ!
    Ta muốn hết lời cạn sức nguyền rủa mi!
    Những bãi giết người máu mủ hôi tanh kia!
    Những chốn lao tù chứa chất đầy đau khổ!
    Những địa ngục ma chập chờn ghê rợn!
    Cớ vì sao mi cứ mãi còn tồn tại?

    Có ma không Ái Nữ...Có dịp nào đó ĂN post bài về thế giới tâm linh cho HÀ tìm hiểu nhé!
    Thân tình!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có ma hay không có ma tùy thuộc vào khái niệm về ma của từng người.
      Thế giới tâm linh không đơn giản là "thế giới bên kia".

      Xóa
  2. Có một cách thấy hay là nhìn cả tăm tối bằng ánh mắt nhân hậu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Gió Phương Bắc đã dùng "Phượng ca" để diễn tả nỗi lòng bi thiết của bạn ấy. Đó là một nhà phê bình văn học vô cùng sâu sắc. Dường như bạn ấy đã đọc mọi thứ trên đời, thấu hiểu mọi chuyện trên đời, chỉ riêng may mắn của tôi là bạn ấy chưa có, đó là biết đến Thượng Đế. Bạn ấy rất thạo về các khái niệm Thượng Đế trong triết học và tôn giáo, nhưng tôi biết đến Thượng Đế là năng lực có thật. Không có được sự phò trợ của Thượng Đế, tôi không là gì cả.
      Khi tôi ngạc nhiên về bài "Phượng ca", Gió Phương Bắc nói: ""Đúng lúc đúng chỗ" chỉ là tình cờ thôi, thật ra lúc đấy suy nghĩ vu vơ rằng đã có Ái Nữ thì nên có Phượng Hoàng".
      Sau này Gió Phương Bắc đã trở thành nhân vật trong vài tác phẩm của tôi. Blog của bạn ấy viết nhiều bài rất hay nhưng ít người đọc, về sau thất vọng trước sự bất lực của ngòi bút, bạn ấy biến mất như một cơn gió. Sau khi bạn ấy đi khỏi, tôi đã viết bài thơ "Tôi có một người bạn..." Những độc giả quen thuộc của chúng tôi khi đọc đều nhận ra hình ảnh của bạn ấy trong thơ.

      TÔI CÓ MỘT NGƯỜI BẠN

      Tôi có một người bạn chưa biết mặt
      Nhưng tôi biết những nỗi đau
      Tôi từng thức bao đêm thâu
      Đọc những dòng tâm sự như máu ứa.
      Bạn đi rồi, không còn bên tôi nữa
      Nước mắt trong tim bạn vẫn nóng bỏng hồn tôi
      Tôi hình dung gương mặt bạn khô khốc, phớt đời
      Trên môi bạn là nụ cười lạnh lẽo
      Khinh khỉnh nhìn, không cần ai phải hiểu…

      Tôi có một người bạn không xưng tên tuổi
      Nhưng giữa muôn người tôi vẫn nhận ra
      Lối khen chê của bạn làm động lòng người ta
      Vì bạn mang trái tim đầy thương tổn
      Không ai để tâm giữa cuộc đời bận rộn
      Những gì bạn ghét, bạn yêu…
      Bạn ghét những khi người ta làm vẻ cao siêu
      Ghét những lời kiểu cách và giả dối
      Bạn yêu người, tình yêu xót xa như muối
      Nhưng người chỉ tin lời đường mật ngọt ngào…

      Tôi cầu nguyện với trời cao
      Hãy đem nắng rót vào tim phiền muộn
      Hãy cho mưa rơi vào mắt vắng
      Đổ lệ tràn xuống môi
      Tôi muốn cảm nhận nụ cười
      Trong tim bạn trong hồn tôi hoa nở
      Giữa muôn người, mặt trời lên bỡ ngỡ…

      Trong tim tôi, bạn như một sợi tơ mỏng mảnh
      Xướng lên những nốt nhạc vút cao
      Tôi e sợ dây đàn căng dễ đứt
      Nhưng không muốn ngăn suối nhạc tuôn trào.
      Đã cất lên bao điệu buồn day dứt
      Đã ngân lên những ước muốn thẳm sâu
      Hạnh phúc đau thương hòa vào nhau
      Lạ hòa quen, dữ dội hòa êm ái…

      Một người bạn không bên tôi mãi mãi
      Tình còn đây tôi vẫn ủ trong tim
      Lần từng trang blog mỗi đêm
      Gặp một giọng quen lại bừng hy vọng
      Bạn có biết rằng tôi trông ngóng
      Một chuyến đi xa, một sự trở về…
      Dù bạn là ảo ảnh hay là một cơn mê
      Có bạn, tâm hồn tôi đã thành bài hát mới.

      Xóa
  3. Chỉ vì thích cái tên Ong nâu mà Ong được đọc những dòng chữ như thế này, kiểu hiểu ngốc đến thế này: ô! Gái đó đã xinh lại giàu mà không chảnh. Cám ơn Ái Nữ đã cho bạn Ong nhiều niềm vui.

    Trả lờiXóa
  4. Đúng là " Thế giới không giới hạn trong những gì ta từng biết"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào mừng người bạn mới bước vào thăm ngôi nhà mới với một nụ cười!

      Xóa
  5. NĂM MỚI CHÚC BẠN & GĐ. AN KHANG THỊNH VƯỢNG, VẠN SỰ NHƯ Ý!….

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CẢM ƠN BẠN! CHÚC BẠN MỘT NĂM MỚI MAY MẮN VÀ HẠNH PHÚC!

      Xóa