Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

Những nhân vật đặc biệt

(Tiếp theo phần "Nhân vật lịch sử")
*
       “Viện sĩ đuổi mưa” Lương Ngọc Huỳnh cũng quảng bá “thương hiệu dẫn đầu” về phong thủy bằng cách viết một dự án cải tạo Hồ Gươm gửi UBND thành phố Hà Nội vào ngày 12-10-2015, trong dự án này có “yếu tố đặc biệt” như sau: “Khi làm sạch đến chân tháp rùa chúng ta có thể dùng kỹ thuật "Thần Đèn" nâng tháp lên đồng thời nạo vét sạch đáy tháp để tránh sự nghi ngờ việc "Trấn Yểm" sau khi làm sạch đáy tháp ta mua 99 tấn thạch anh, khoảng 9 tạ đá Rubi vụn đổ xuống nền tháp đồng thời chúng ta có thể huy động lòng hảo tâm của nhân dân để cung tiến vàng bạc làm pháp ấn ở đáy tháp tụ lại linh khí cho Dân Tộc”.
       Lương Ngọc Huỳnh là võ sư chưởng môn phái Lâm Sơn Động. Theo như nhiều bài báo khen ngợi thì đây là một nhân vật thượng đẳng, với cái danh “dị nhân một phút”, vì ông đã thượng đài đấu võ trên nghìn trận, không trận nào quá một phút và mọi trận đều thắng. Thành tích này do ông Lương Ngọc Huỳnh tự khẳng định. Mới đây ông tuyên bố trên Facebook rằng ông không cho mưa ở khu vực Hà Nội vào ngày quốc khánh 02-9 vì “không cho phép ảnh hưởng đến danh dự và uy tín Quốc Gia”.
       Nhiều người cho rằng ông ta là viện sĩ của Viện Hàn Lâm Bốc Phét Quốc Tế, rằng một nhân vật như vậy thật không đáng quan tâm. Tuy nhiên có lẽ những người hâm mộ chưởng môn phái Lâm Sơn Động lại đông hơn, vì trang Facebook cá nhân của ông hiện tại có tới hai chục nghìn người theo dõi, mỗi status của ông đăng lên có hàng nghìn lượt “like” và hàng trăm lượt “share”. Phát ngôn của ông có khả năng gây chấn động giới truyền thông.

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Nếu một ngày bạn đọc thấy tên tôi…

Thơ của Ái Nữ

Nếu một ngày bạn đọc thấy tên tôi
Trong dòng tin ngắn ngủi về một người vừa mất
Thì bạn ơi đừng tin đó là sự thật
Dù người ta vẫn làm vẻ nghiêm trang trong một chuyện đùa.
 
Bạn đừng làm như người ta những việc rất thừa
Những nghi lễ rối ren, những hỏi han phi lý
Những ngợi ca ngớ ngẩn, những xót thương ủy mị
Mà tôi vốn ghét xưa nay.
 
Bạn không thể quên rằng tôi đang ở đây
Phàn nàn về những ai ngu dốt và ương dở
Nhưng tôi không phải chỉ ưa than thở
Tôi – người sống nhiệt tình, tôi – nghệ sĩ đáng yêu.

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

Những kẻ tự tử

       Tôi đã khóc khi đọc status của KA, khóc rất lâu. Khi bắt đầu viết những dòng này tôi vẫn chưa bình tĩnh lại.
       Không phải status của KA làm cho tôi khóc đâu. KA chỉ viết về chuyện một cô bé học sinh ở Việt Nam tự tử, chuyện ấy được đăng lên báo mạng nên KA đang sống ở nước Đức cũng biết, rồi KA nhớ đến những đứa trẻ người Việt ở Đức tự tử. “Mà nguyên nhân đều na ná như nhau: Sự thất vọng về bản thân vì đã không đáp ứng được nguyện vọng của gia đình”.
       Status của KA không làm cho tôi khóc. Không phải chỉ người Việt mới tự tử, không phải chỉ những đứa trẻ mới tự tử, phải vậy không? Nếu mỗi lần nghe tin có người vừa tự tử mà tôi khóc thì tôi làm gì có đủ nước mắt?
       Bài viết của KA chỉ là giọt nước làm tràn ly. Vừa mới hôm qua thôi, một người bạn khác trên Facebook của tôi cũng viết về một trường hợp tự tử trong cơn trầm cảm, người mà anh ấy có cơ hội tiếp xúc trong vài khoảng thời gian ngắn ngủi. Anh ấy nói sẽ chia sẻ với bất kỳ người nào bị trầm cảm mà anh ấy biết để giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn của cuộc đời, và anh ấy nhắc nhở rằng “THIỀN và CHÁNH NIỆM là cách thức vô cùng hữu hiệu để xua tan đi bất kỳ cảm giác khó khăn nào đến với ta”.
       Tôi không có lý do gì để phản đối status đầy thiện chí của người bạn ấy. Nhưng tôi thực sự thất vọng khi trong các comment, anh ấy nhắc đi nhắc lại rằng những người tự tử là những người phạm tội ác, anh ấy lên án họ.

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Nhân vật lịch sử (tiếp theo của phần I chương "Hỗn mang")

       
       Ở entry trước tôi đã gọi Phạm Đình Trúc Thu là một “nhân vật lịch sử”, và để bạn đọc trên mạng có cơ hội biết đến giá trị của một cây viết như anh, tôi đã dẫn các link đến trang “Một Đời Thực-Hư” để họ cùng tham khảo. “Nhà báo Việt Nam tự do” là anh tự giới thiệu mình với tư cách tác giả blog, nhưng “Một Đời Thực-Hư” không phải là một trang báo, nó giống như một cái sọt chứa đủ thứ mà chủ blog nhặt nhạnh ở khắp các trang mạng đây đó, từ đề tài triết học đến kinh tế, chính trị, văn hóa, thơ…, tóm lại là các lĩnh vực mà một người uyên thâm trong xã hội này thường bàn tới. Kiểu blog sưu tầm như vậy có khá nhiều trên mạng.
       Mèo Ainu không biết làm gì khác để tìm kiếm ngoài thao tác google. Bằng cách này, cái mà nó tìm thấy là Phạm Đình Trúc Thu có thơ đăng trên một (hoặc có lẽ là vài) trang mạng, các trang loại ấy thì nhan nhản. Dấu ấn duy nhất có tính đặc trưng mà Phạm Đình Trúc Thu để lại trên Google là các cuộc tranh cãi đôi co mà người ngoài cuộc xem vào không hiểu là chuyện gì ngoài chuyện những người tranh cãi đua nhau dùng từ ngữ hạ đẳng với mục đích miệt thị lẫn nhau, mà Phạm Đình Trúc Thu luôn có vẻ vượt trội về phong cách hạ đẳng này. Cho nên cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên khi anh tốn công cố gắng dùng trang “Một Đời Thực-Hư” để giới thiệu Ái Nữ như một nhân vật hạ đẳng mà anh cần phải lăng nhục để làm gương, trong khi anh không hề ý thức về chuyện bản thân mình có đủ tư cách để lăng nhục kẻ khác hay không. Những bài viết anh chê bai chửi mắng người nọ người kia không giúp người đọc hình dung được đối tượng đáng bị chê bai chửi mắng ở chỗ nào mà chỉ khiến họ cảm thấy anh có nhu cầu gièm pha người khác một cách bức xúc. Có lẽ trong cuộc đời anh đã bị người ta xem thường coi khinh nhiều quá.

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Chương 7 - Hỗn mang

I
Nhân vật lịch sử
       
       “Tiểu thuyết trường thiên này là tiểu thuyết hành động, nó ghi chép lại lịch sử đồng thời sáng tạo nên lịch sử. Nó không phải là sản phẩm hư cấu. Nó đã, đang và sẽ xảy ra trong cuộc đời”.
       Những câu trên trong lời mở đầu được một độc giả đặc biệt quan tâm. Anh rất chú ý rằng đây là tiểu thuyết nửa mở và anh có cơ hội xâm nhập vào nó, không những thế anh còn mời gọi các bạn đọc khác tham gia vào tiểu thuyết.
       “Ngày Tận Thế Huyền Bí” đang được “PR” trên mạng bởi một “nhà báo Việt Nam tự do”. Anh là ai? Là một nhân vật lịch sử, bởi vì tôi không hư cấu ra anh.
                              “Nhân loại triền miên trong giấc ngủ
                               Ta khác nào làn khói thoảng bay
                               Chỉ để làm cay mắt người tri kỷ
                               Trong hoàng hôn đón ánh tàn phai...”
       Bốn câu thơ bảng lảng ấy được một bạn đọc tên là Trúc Thu để lại trong blog Hơi Thở Của Vũ Trụ vào ngày 04-7 sau khi đọc xong chương “Phượng Hoàng”. Theo làn khói đó, tôi tìm thấy cái tên Phạm Đình Trúc Thu cùng với trang blog của anh mang tên “Một Đời Thực-Hư”.

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Chương 6 - Phượng Hoàng



       “Chi chúc! Chi chúc! Chi chúc!
       Chi chúc! Chi chúc! Chi chúc!
       
       Năm trăm năm nay, nước mắt nhiều như thác đổ
       Năm trăm năm nay, nước mắt nhễ nhại đầm đìa
       Nước mắt chảy mãi không ngừng!
       Ô trọc rửa hoài chẳng hết!
       Tình đời chẳng cạn chẳng vơi!
       Tủi nhục làm sao cho sạch!
       Kiếp sống của ta mong manh trôi nổi
       Rồi sẽ tới đâu mới được yên lành?
       
       Ôi! Ôi! kiếp sống mong manh trôi nổi
       Như con thuyền đơn độc giữa biển khơi
       Bên trái mờ mịt
       Bên phải mịt mờ
       Trước mặt chẳng thấy ánh đèn
       Phía sau bến bờ chẳng có
       Cánh buồm đã rách
       Cột buồm đã gẫy
       Bơi chèo đã trôi
       Bánh lái đã vỡ
       Kẻ lái thuyền nhọc lả chỉ đành trong lòng thuyền thở than rên rỉ
       Sóng biển vẫn hung dữ trào dâng

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

Chương 5 - Tại sao gái điếm?


       Tại vì “gái điếm” là một từ khóa.
       Trong những comment ở chương trước, vì những thắc mắc từ phía bạn đọc, tôi đã hứa rằng chương kế tiếp tôi sẽ “giải quyết” chuyện gái điếm. Nhưng cái chương ấy lại không phải là chương này. Chương này là một chương đệm, nhằm giúp những bạn đọc đang theo dõi tiểu thuyết “Ngày Tận Thế Huyền Bí” hình dung được hơn về vai trò của họ.
       Tôi không phải là người có bộ óc vĩ đại. Tôi viết và xuất bản tiểu thuyết này từng chương trên mạng theo dẫn dắt của những năng lực siêu hình chứ không dựa trên một thiết kế khung được tạo dựng từ trước. Sự tương tác của bạn đọc ảnh hưởng rất lớn đến hành trình của tiểu thuyết.
       Trong chương 4 tôi nhắc đến từ “gái điếm” khi kể một câu chuyện tình cờ. Sau cuộc trò chuyện với bạn đọc Alaykum Salam, tôi nhận ra rằng chương tiếp theo cũng vẫn có từ “gái điếm”. Nhưng vì tên của chương đó là “Phượng Hoàng”, nên tôi muốn tìm lại bài hát “Rise Like a Phoenix” cùng comment liên quan đến nó do bạn đọc Người Hà Nội đem đến blog này từ năm ngoái.
       Như tôi đã nói trong “Lời mở đầu”: Mọi entries và comments từ trước đến nay trong blog này đều là những cánh cửa dẫn chúng ta đến tiểu thuyết “Ngày Tận Thế Huyền Bí”, giá trị của chúng vẫn được giữ nguyên.