Thứ Hai, 29 tháng 6, 2026

Vì sao ông Minh Đạo lầm đường lạc lối?

 (Bình luận: Mèo Ainu)

Minh Đạo nhận đã sai đường

Huệ Thuận thuận lối dễ dàng leo cao?

Bửu Khánh là kẻ thế nào

Trí Quảng "thanh tịnh" lối đào im hơi.

***

       Mới đây Huệ Thuận có công lớn trong việc làm cho bộ phim đầu đà dài tập có lại chút cao trào. Đầu tiên là y gõ đầu làm nhục một bức tượng sư Minh Tuệ, đủ cho Phật tử sục sôi. Tiếp đến y lại chạy tới gặp ông Minh Đạo để khiêu khích, ý đồ tiếp tục nhục mạ. Nhưng ông Minh Đạo không phải là bức tượng, tất nhiên rồi. Thế là sự hỷ hả của Phật tử về màn "tâm sự" của hai nhân vật này giúp video "vai rồ" khắp. Nhiều kẻ phấn khích rêu rao rằng ông Minh Đạo đã dạy cho Huệ Thuận một bài học nhớ đời.

Cuộc gặp của ông Minh Đạo và Huệ Thuận, Hồng Trần Hư Vô vào ngày 08-6-2026.


       Sự thật thì ông Minh Đạo không dạy gì Huệ Thuận cả. Một kẻ thất bại, bị "lừa tình"  như ông thì mặt.mũi nào mà dạy kẻ khác. Ông giận, ông hận. Sẵn đà Huệ Thuận loăng quăng chạy tới khơi mào kiếm chuyện, ông vớ lấy y để xả xì-trét. Ông cũng nói thẳng ra thế chả giấu đố gì ai. Cái hạt giống nó cứ rục rịch muốn trổ đây, chạy tới tưới nước vun mầm hả? Tốt tốt tốt! Rất tốt! Thế là ông phun ra một tràng. Nội dung gần như không có gì mới, vì hành động của ông trước đó đã nói lên tất cả, những người cần hiểu thì đã hiểu rồi. Nhưng phải có Huệ Thuận thì tần số phát ngôn của ông mới giúp nhiều người cảm thấy đã, vì cái Giáo hội làm người ta quá ghét rồi. Cái giận cái hận của ông Minh Đạo chẳng phải của riêng ông, mà của chung rất nhiều Phật tử từng bị cái Giáo hội này "lừa tình".

       Cái sự "lừa tình" của Vô Song Hội thì nhiều người ngầm cảm ngầm hiểu đã lâu, mà công khai nói to thì những người "trong vòng" không làm được. Cho đến khi sư Minh Tuệ xuất hiện. Ông Minh Đạo cũng như nhiều người ngỡ rằng ca ngợi tán thán một vị chân tu là việc "tất lẽ dĩ ngẫu" không cần phải nghĩ bàn. Ấy thế mà đoàng một nhát cái văn bản 151 nó xuất ra, cả thiên hạ phải choáng chứ nào phải mình ông đâu. Ngửa bài rồi nhé! Vô Song Hội đâu có theo đạo Phật, có theo là theo cái đạo Phật "có đuôi" thôi, chứ đạo Phật chân chính thì về với gốc cây đi, đừng chen chân trong hội, không có cửa đâu!

       Hỡi ôi, cả nửa đời đã sai! Hẳn không phải đến khi sư Minh Tuệ xuất hiện ông Minh Đạo mới lần đầu nhận ra mình sai, mà có thể ông nghĩ nó là cái sai chung của cả hội mà không biết cách nào gỡ được. Nhưng một lần nữa ông sai nghiêm trọng.Cái hội này nó không sai. Sai chỉ là cá nhân ông và những người ngây thơ như ông, muốn học đạo màu nhưng lại lên thuyền đạo tặc. Lên lầm thuyền, nhận lầm thầy. Còn gì để nói?

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

Ái Điểu - con chim mồi sặc sỡ

       Đã 5 ngày trôi qua kể từ khi thư mà Ái Điểu gửi tới Văn Việt được Văn Việt đăng lên vào ngày 27/3/2026, nhưng Văn Việt vẫn không hề lên tiếng, không đưa ý kiến nào của mình về chuyện này.

       Ái Điểu thì chỉ xin lỗi Văn Việt và xin lỗi độc giả nhưng không xin lỗi chủ nhân bức ảnh mà mình đã "mượn không hỏi" suốt hơn hai năm qua để lừa thiên hạ rằng đấy là gương mặt mình. Ái Điểu cho rằng đó chỉ là một bức hình photoshop trôi nổi mà ai lấy dùng cũng được, không cần quan tâm người trong hình là ai.

       Văn Việt thì dửng dưng như kẻ vô can, không thấy mình có bất cứ trách nhiệm nào trong chuyện này. Thế Kỷ Mới thì từ 22/3/2026 lên bài phỏng vấn Ái Điểu (phỏng vấn qua messenger), đưa lời Ái Điểu nói rằng Ái Điểu buộc phải ẩn giấu thân phận để có thể tự do viết về những "thường dân" cùng khổ sống quanh mình và có nói gì thì cũng không bị nhà cầm quyền tóm như đã tóm Hồng Thái Hoàng, vì ở "xứ ta" bị hạn chế tự do ngôn luận.

Giới thiệu nhân thân Ái Điểu cho tập truyện có dùng hình lấy từ bức ảnh của cô Diệu Linh

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026

"CÁI THIỆN LUÔN THẮNG CÁI ÁC" CHỈ LÀ MỘT CÂU KHẨU HIỆU? - CÔNG LÝ VÀ ĐỨC TIN

       Gần đây, vào những ngày cuối năm, từ trên Facebook tôi đọc thấy nhiều bài viết mang tâm trạng đau lòng, trăn trở về Thiện-Ác. Trong đó có ba cái tên hay được nhắc đến.

       Ba nhân vật, ba số phận. Tất cả đều đã thành từ khóa trên Wikipedia. Đều là những câu chuyện không hoặc chưa có hồi kết.

       "Lê Đình Kình" hay "cụ Kình" là một cái tên khiến cho giới nhân sĩ trí thức Việt Nam khi nghĩ tới lòng như tro tàn. Đó không phải là một nhân vật được kính yêu, nhưng được đồng tình và cổ vũ vì sự đấu tranh kiên định, bài bản trong tư cách của một người công dân và là một đảng viên trung kiên của Đảng Cộng Sản với 58 tuổi Đảng vào lúc qua đời. Ông đã bị những người đồng chí của mình bắn chết tại nhà riêng của ông vào lúc nửa đêm về sáng mà chưa hề có lời tuyên án nào trước đó, lúc chết ông vẫn là đảng viên của Đảng Cộng Sản chưa bị khai trừ. Lời giải thích được đưa ra sau đó là ông đã "chống lại lực lượng thi hành công vụ". Một cụ già hơn tám chục tuổi gãy chân còn ngồi xe lăn cầm lựu đạn tại nhà mình chống lại người thi hành công vụ lúc nửa đêm về sáng??? Đừng hỏi thêm nữa, vì nhiều người đã được công an mời làm việc vì có ý kiến về vụ này.

       Báo chí nước ngoài bình luận rằng bản chất của vụ việc là ở luật sở hữu đất của Việt Nam, một điểm huyệt quan trọng của chế độ. Đất đai là của "toàn dân" chứ đất nào của riêng dân làng Hoành mà họ dám đòi? Chế độ phải được duy trì bằng cường quyền, đó là sự thật. Cụ Kình lại còn tổ chức đấu tranh, làm cứ như một cuộc kháng chiến, nhận lẽ phải và chính nghĩa về mình. Cụ Kình chưa chết thì cụ vẫn là một đảng viên gương mẫu đang "đấu tranh chống tham.nhũng" theo đúng lời kêu gọi của Đảng. Cụ chết rồi thì cụ được coi là giặc, là một tên giặc cầm đầu một bọn phản loạn. Đây là vấn đề tương quan lực lượng. Cụ Kình tất nhiên không đủ sức làm "vua" nên phải làm "giặc" thôi. Bên nào ác bên nào thiện?