Gần đây, vào những ngày cuối năm, từ
trên Facebook tôi đọc thấy nhiều bài viết mang tâm trạng đau lòng, trăn trở về
Thiện-Ác. Trong đó có ba cái tên hay được nhắc đến.
Ba nhân vật, ba số phận. Tất cả đều đã thành từ khóa trên Wikipedia. Đều là những câu chuyện không hoặc chưa có hồi kết.
"Lê Đình Kình" hay "cụ
Kình" là một cái tên khiến cho giới nhân sĩ trí thức Việt Nam khi nghĩ tới
lòng như tro tàn. Đó không phải là một nhân vật được kính yêu, nhưng được đồng
tình và cổ vũ vì sự đấu tranh kiên định, bài bản trong tư cách của một người
công dân và là một đảng viên trung kiên của Đảng Cộng Sản với 58 tuổi Đảng vào
lúc qua đời. Ông đã bị những người đồng chí của mình bắn chết tại nhà riêng của
ông vào lúc nửa đêm về sáng mà chưa hề có lời tuyên án nào trước đó, lúc chết
ông vẫn là đảng viên của Đảng Cộng Sản chưa bị khai trừ. Lời giải thích được
đưa ra sau đó là ông đã "chống lại lực lượng thi hành công vụ". Một cụ
già hơn tám chục tuổi gãy chân còn ngồi xe lăn cầm lựu đạn tại nhà mình chống lại
người thi hành công vụ lúc nửa đêm về sáng??? Đừng hỏi thêm nữa, vì nhiều người
đã được công an mời làm việc vì có ý kiến về vụ này.
Báo chí nước ngoài bình luận rằng bản chất của vụ việc là ở luật sở hữu đất của Việt Nam, một điểm huyệt quan trọng của chế độ. Đất đai là của "toàn dân" chứ đất nào của riêng dân làng Hoành mà họ dám đòi? Chế độ phải được duy trì bằng cường quyền, đó là sự thật. Cụ Kình lại còn tổ chức đấu tranh, làm cứ như một cuộc kháng chiến, nhận lẽ phải và chính nghĩa về mình. Cụ Kình chưa chết thì cụ vẫn là một đảng viên gương mẫu đang "đấu tranh chống tham.nhũng" theo đúng lời kêu gọi của Đảng. Cụ chết rồi thì cụ được coi là giặc, là một tên giặc cầm đầu một bọn phản loạn. Đây là vấn đề tương quan lực lượng. Cụ Kình tất nhiên không đủ sức làm "vua" nên phải làm "giặc" thôi. Bên nào ác bên nào thiện?

