Thứ Năm, 28 tháng 8, 2014

Có một dòng sông

Thơ của Ái Nữ

Có một dòng sông trong thơ bạn tôi
Viết hoài vẫn thế
Trên sông ấy những cánh bèo trôi về nơi vô định
Không thấy thuyền, chẳng có cầu.
Người đứng bên sông cô đơn gọi người trong lòng
Không biết về đâu…

Có một dòng sông trong tên tôi
Xanh như hy vọng
Tôi là dòng nước biết mình đang về biển lớn
Cuốn theo mọi nỗi hoài nghi.
Người đứng bên tôi mà người cô đơn
Người chưa biết mình cũng là dòng sông…

Có một dòng sông chiều nay
Nâng những cánh bèo trên dòng nước sáng lấp lánh
Sông Sài Gòn – một dòng sông có thực
Có thuyền, có cầu…
Tôi và bạn tôi bên nhau
                                    hòa thành một dòng sông.
                                                      27 – 8 – 2014.

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Dưới giàn hoa

Truyện ngắn của Ái Nữ

        Trước cửa nhà ông trưởng phòng đào tạo có một giàn hoa giấy. Dưới giàn hoa giấy có một con chó. Con chó được xích vào một cái cột.
       Mọi người đều sợ con chó vì nó thuộc giống chó "béc" có bộ dạng hung dữ. Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Con chó rất buồn vì không ai hiểu nó, kể cả ông chủ của nó nữa.
       Nhà ông trưởng phòng đào tạo ít khi có khách vì ông suốt ngày bận rộn với công việc của nhà trường. Cán bộ và sinh viên khi có việc đều đến tìm ông ở phòng đào tạo. Ông tiếp họ ở đấy. Khi về nhà là lúc ông cần được nghỉ ngơi nên ai cũng ý tứ không muốn làm phiền ông.
       Tuy vậy, thỉnh thoảng ông trưởng phòng đào tạo vẫn bị quấy rầy bởi những việc quan trọng gấp rút. Cuộc đời là thế, dẫu không muốn người ta vẫn cứ phải làm phiền nhau. Con chó thấy có người đến nhà thì vui lắm, khách lại là các anh chị sinh viên tươi trẻ thì nó càng thích. Nó muốn quấn lấy chân khách nhưng ông chủ kéo xích ghìm nó lại, động tác này làm cho khách sợ nó hơn. Vậy là nó đành bất lực.
        Cả ông chủ cũng không mấy khi quan tâm đến con chó của mình. Ông chỉ biết cho nó ăn, dắt nó đi vệ sinh, vỗ vỗ nó vài cái. Ông đâu hiểu tâm tư của nó.
       Cho nên nó cam phận quẩn quanh bên cái cột dưới giàn hoa giấy. Gắn bó với xích sắt, nó am hiểu các loại xích chó và nó biết càng ngày người ta làm xích càng dở hơn. Ngay như cái xích đang đeo cổ nó đây, dẫu trí khôn của nó không được như người cũng đủ giúp nó thoát ra dễ dàng. Nhiều lần nó toan tháo xích đi chơi nhưng lại thôi. Nó không muốn ông chủ phải lo lắng. Vả lại nó không biết người ta sẽ đối xử với nó ra sao khi thấy nó chạy ra đường.
       Những vòng sắt nối nhau cẩu thả không giữ được con chó, nhưng một sợi xích vô hình đã buộc nó ở trước cửa nhà ông trưởng phòng đào tạo.
       Một ngày nọ, con chó thấy một cô sinh viên đến nhà mình, trên tay cô cầm một tờ giấy - có lẽ là một lá đơn. Ông trưởng phòng đào tạo không có nhà. Con chó mừng rỡ nhảy xổ ra đón cô gái, suýt đứt tung cả xích. Cô sinh viên mặt tái xanh tái xám vì tưởng nó có ác ý. Cô giật lùi hai bước rồi...chạy. Con chó nhận ra sai lầm của mình, buồn nản quay về chân cột.
       Con người hay nói đến sự tự do mà họ gọi là "tự do trong khuôn khổ". Nó có tự do không? Nó không được tự do đi lại, không được tự do biểu lộ tình cảm. Nó chỉ được tự do suy nghĩ mà thôi. Nó sinh ra trên đời này để làm gì? Tại sao nó bị xích ở đây? Vì sao không ai thương nó?
       Chán chường, con chó nằm xoài ra ngẫm nghĩ. Nó mải nghĩ đến nỗi một cánh hoa giấy rơi lên mũi nó, nó cũng không buồn động đậy.
                                                                           Tháng 7 - 1999

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Trái tim đau

Thơ của Ái Nữ

Trái tim tôi nguyên vẹn thuở ra đời
Đập dịu dàng những khi tôi bình lặng
Có những khi tim thúc như trống trận
Ấy là vì tôi chạy, tôi sợ hãi, tôi yêu…

Cuộc đời tôi sao sóng gió rất nhiều
Trái tim chẳng còn dịu dàng được nữa
Tôi chống chọi với đời không ngơi nghỉ
Trong giấc ngủ hồn vẫn không yên.

Từ lâu tôi quên ngắm bình minh lên
Quên cả trời đêm với trăng sao lộng lẫy
Tim tôi chất những muộn phiền, giận dỗi
Không biết trút vào đâu nên cứ mãi đầy thêm.

Ngày tháng vẫn trôi qua với vẻ êm đềm
Mặc cho trái tim thét gào rạn vỡ
Đường đến những con tim khác nhiều cách trở
Tiếng khóc quay ngược vào trong.

Tôi đã quên dần những ước mong
Và buông xuôi không còn chống chọi
Tôi thì cũ mà cuộc đời thì mới
Sao không bình yên cho tim lại nguyên lành?

Tôi muốn nhớ nắng hồng với trời xanh
Muốn hàn gắn con tim tan nát
Nhưng trái tim tôi lại đòi tiếng hát
Khi hạnh phúc tràn về thì tim vỡ còn đâu…
                                               31-7-2014.

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

Bác sĩ và họa sĩ

Truyện ngắn của Ái Nữ

       Một bệnh nhân đang chờ mổ phiên. Các xét nghiệm đã làm xong, bác sĩ đã ký mổ. Cô y tá vừa cầm bệnh án đi ra thì anh họa sĩ ló đầu vào. Ngay tháng trước anh thay lại biển đề các khoa phòng cho toàn bệnh viện nên bác sĩ vẫn nhận ra. Lần này anh đến với tư cách là người nhà bệnh nhân.
       Họa sĩ mời bác sĩ dùng bữa cơm trưa. Bác sĩ rất cảm tình với anh chàng có cái miệng tươi cười và đôi mắt lanh lợi này. Cánh trẻ bây giờ nhanh nhạy thật! Thời buổi thị trường, các dịch vụ chen nhau nghẹt thở, theo đó các cửa hiệu kẻ vẽ quảng cáo cũng mọc lên như nấm. Trong bệnh viện của ông có nhiều đổi khác, đời sống bác sĩ tươi hơn hẳn. Trước kia bệnh nhân sau khi khỏi đem quà cáp đến cảm ơn, bây giờ họ đưa tiền bồi dưỡng trước, họ có nhiều tiền mà. Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Bệnh viện có bộ phận thu viện phí riêng nên chẳng liên quan gì đến chuyện này cả. Ông vẫn được tiếng là bác sĩ có trách nhiệm. Nghề này mà không cẩn trọng dễ vào nhà đá chứ phải đùa! Bệnh nhân đông, ai hơi đâu giữ họ lại quá thời gian cần thiết cho khó xếp giường nằm. Nào phải họ không đưa tiền cho ông thì ông bỏ kéo trong bụng họ đâu, nhưng họ cứ theo nhau mà thành lệ. Có những người rất thực tâm, nếu ông không nhận sự chân tình ấy họ không bằng lòng. Với những kẻ hợm tiền hợm của thì có gì mà phải áy náy! Mấy chục năm trong nghề, am hiểu tâm lý bệnh nhân, ông thừa những mẹo vặt để làm vừa ý họ... Anh họa sĩ này chịu chơi mà dễ mến quá, nói năng nghe hay thật!

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Chú bé trong vườn hoa - Phần tiếp theo

      Tôi nhớ Hiệp. Sau hai mươi năm tròn tôi vẫn không hề quên và cũng không muốn quên đi. Bao nhiêu lần tôi muốn viết ra câu chuyện giữa chúng tôi thì bấy nhiêu lần tôi không thực hiện. Những câu chuyện khác đã phai mờ, nhưng câu chuyện về Hiệp thì không như thế.
       Tôi gõ phím nhan đề “Chú bé trong vườn hoa”. Dưới cái tên truyện ấy, tôi lần lượt liệt kê theo trình tự những tình huống đã xảy ra hai mươi năm trước, một cách dễ dàng, như chưa hề có chi tiết nào rơi rụng khỏi trí nhớ của tôi. Tôi bỏ quên bạn đọc, chỉ nhớ đến nhân vật trong đời thực. Có lẽ không nhà văn chuyên nghiệp nào lại làm như vậy khi họ viết văn.
       Những cô bạn của tôi – công viên – ghế đá – chú bé mười tuổi với gương mặt thoa phấn tô son cùng những cánh hoa râm bụt trên trán và hai má. Cuốn vở tập viết – chiếc mũ của một cô bạn – chiếc xắc của một cô bạn khác. Chú bé Hiệp theo tôi về nhà – cuộc trao đổi giữa tôi và bố - Hiệp từ chối sự giúp đỡ cưu mang của bố tôi. Người anh bụi đời của Hiệp – bó chổi chít - bữa cơm trưa. Hiệp chờ tôi ở cổng trường – chúng tôi đã ở bên nhau lần cuối – chiếc thuyền buồm và ngôi sao trên tay Hiệp khi Hiệp ra đi…

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Chú bé trong vườn hoa

Truyện ngắn của Ái Nữ

        Lần đầu tiên gặp, tôi không thích nó.
       Con trai gì mà lại thích bôi son đánh phấn! Nhìn mấy cô bạn tôi loay hoay xoa phấn lên mặt nó mà bực. Tôi không ưa son phấn. Mặc kệ các cô bạn nài tôi để họ trang điểm cho, tôi dửng dưng không đồng ý. Còn nó thì đòi được trang điểm.
       Lần ấy các bạn rủ tôi ra công viên thành phố để chụp ảnh, kỷ niệm ngày thi tốt nghiệp vừa xong. Chúng tôi gặp nó ở đó, một thằng bé mười tuổi lang thang không cha không mẹ. Quần áo của nó bạc phếch, nhưng không rách nhiều và khá sạch sẽ. Vườn hoa trong công viên tuy chưa phải là đẹp lắm, nhưng ở đây có những cây lớn nhiều bóng mát, bên dưới đều có ghế đá, một nơi lý tưởng với những kẻ bụi đời. Thằng bé thích làm quen với mọi người, nó khoe chúng tôi một cuốn vở mà có những bạn cùng trường tôi đã dạy nó viết. Nhưng nó chưa biết viết. 

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Bạn tôi - Nhân vật

Quái văn của Ái Nữ

       Tôi không bao giờ thích có một cái gạch ngang trong nhan đề bài viết, nhưng lại yêu sự dễ hiểu trong chữ nghĩa. Có nhiều cây bút thời nay ưa thích cách tân hình thức câu từ, tôi thấy như vậy cũng hay nhưng không có ý định áp dụng, bởi vì chưa cần làm thế thì có nhiều bạn đọc đã than rằng các tác phẩm của tôi làm họ đau đầu. Tôi tin nếu dùng tiêu đề “Bạn tôi quái vật” thì sẽ vẫn dễ hiểu mà không cần đến cái gạch ngang. Tuy nhiên tôi lại là người cực lực phản đối những cách “giật tít” khiêu khích sự hiếu kỳ của độc giả. Vả lại chuyện Ái Nữ là bạn của ma quỷ không còn lạ với bạn đọc quen thuộc của tôi, nên nếu “giật tít” như vậy thì tầm thường đến hai lần. Cuối cùng tôi dùng nhan đề lịch sự như các bạn thấy, mặc dù khi nhớ đến nhân vật này, trong đầu tôi rủa thầm: “Đồ quái vật!”
       “Quái vật” ấy đã tấn công thô bạo vào sự kiêu hãnh của tôi. Hơn một năm nay, kể từ ngày Cá tháng Tư năm trước, tôi tự hào rằng tôi là nhà văn tự do. Cũng cần nói thêm vài lời để giải thích cho câu phía trước, kẻo nhỡ ra tác phẩm này lưu truyền đến hậu thế, các bạn đọc đời sau rất khó hiểu.