Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016

Hồi ức nào sống dậy cùng ngày 22-5-2016?

       Đó là ngày Chủ Nhật thứ tư của tháng Năm năm nay. Ba Chủ Nhật trước ghi nhận sự nóng bức bằng ba cuộc biểu tình vì môi trường. Ngày 22-5 không có biểu tình, vì cuộc biểu tình ngày 15-5 đã bị chính quyền ngăn chặn quyết liệt, và chắc chắn chính quyền còn quyết liệt hơn nữa để bảo vệ sự bình yên dù chỉ là bề ngoài cho ngày 22-5, bởi ngày đó có một sự kiện mà xưa nay tôi vốn không quan tâm.
       
       Nhưng năm nay tôi chẳng còn cơ hội để thờ ơ nữa, dù tôi vẫn không tham gia vào sự kiện quái gở ấy. Buổi sáng, vào lúc 8h45’ anh bạn vong niên đã xuất hiện trước cửa nhà tôi, như vậy là trễ so với hẹn mất 15 phút. “Tại vì anh còn phải đi bầu cử cho xong trước khi chạy qua đây.” Anh phân trần. Nhà anh ở quận Bình Thạnh, còn tôi ở quận 8.
       
       Ngày 22-5 là ngày bầu cử hội đồng nhân dân các cấp, hình như là 5 năm một lần. Tôi nói “hình như”, vì sự thật tôi không biết rõ. Tôi chưa đi bầu cử bao giờ mặc dù có quyền bầu cử từ 22 năm nay. Năm nay là năm thứ tư tôi không còn sinh hoạt trong các trường học hay các cơ quan do nhà nước quản lý. Tối hôm 21-5 bố tôi từ ngoài Bắc gọi điện hỏi tôi đã được đăng ký bầu cử trong này chưa. “Bố đừng bầu hộ con.” Tôi đáp. “Bầu hộ là vi phạm pháp luật đấy.” Tôi không trả lời bố tôi về chuyện tôi có là cử tri ở Sài Gòn hay không. Tôi là người thường xuyên “tạm trú”. Tôi đang tạm trú ở Sài Gòn và không thấy ai đến vận động mình đi bầu cử. Lần bầu cử duy nhất còn lờ mờ trong ký ức của tôi là thời tôi còn sinh viên, khi ấy tôi đang ở quê chứ không ở trường, hình như là nghỉ hè. Khi trở lại trường, tôi nghe nói đã có bầu cử và người ta đã bầu hộ cho tôi…
       
       Mặc dù cờ đỏ treo rợp đường và chiếc xe gắn loa phát thanh thông báo về ngày bầu cử đã chạy qua ngõ nhà tôi từ hôm trước, nhưng bạn tôi đến đón tôi không phải để đi bầu cử, mà là để cùng anh ấy đi thăm điện Ngọc Hoàng. Chúng tôi không thể làm ngơ như không biết chuyện đêm 22-5 tổng thống Mỹ Obama sẽ có mặt ở Việt Nam, sau thời gian làm việc ở Hà Nội, chiều 24-5 ông ấy sẽ đến Sài Gòn, nơi ông ghé thăm đầu tiên ở đây là điện Ngọc Hoàng tức chùa Phước Hải. Anh bạn tôi xưa nay chẳng quan tâm đến chùa chiền, nên dù chùa này rất gần nhà anh (tuy khác quận) mà anh vẫn chưa từng đến. Và anh muốn tôi cùng đến đó trước Obama.

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

Cú, Mèo và những người bạn (phần II chương "Hỗn mang")

II
Cú, Mèo và những người bạn
       
       Nội dung status trên Facebook của Katharine Bui vào ngày 24-4-2015:
       
       “Câu chuyện phức cảm uke giữa các dân tộc. Thứ nhất, hàng xóm bao giờ cũng ghét nhau, không có ngoại lệ. Như Việt ghét Trung, Trung ghét Nhật, Nhật ghét Hàn. Như Campuchia ghét Việt Nam, như Pháp ghét Đức ghét Anh và ngược lại :)). Thứ hai, nếu hai thằng ghét nhau gần gần ngang nhau thì còn đỡ, nhưng nếu trong hai thằng có một thằng mạnh hơn thì y như rằng thằng còn lại sẽ nghĩ quan hệ hai bên có vấn đề dù chưa chắc thằng kia nghĩ thế. Như dân Trung thì chả thấy Trung Việt có vấn đề gì nhưng dân Việt lúc nào cũng thấy. Như dân Việt éo bao giờ thấy Việt với Campuchia có vấn đề gì còn dân Campuchia lúc nào cũng hậm hực. Nói chung sống thế quá khổ các chế ạ :))”.
       
       Nội dung comment của Ái Nữ, nhân vật mới được Katharine Bui chấp nhận cho vào friends list trước đó vài giờ, cho status trên:
       
       “Tôi có một ông bạn già là thương gia xứ Sri Lanka, nhờ ông ấy mà tôi biết rằng người dân Sri Lanka yêu Trung Quốc, ghét Ấn Độ, hâm mộ Việt Nam. Ông ta du lịch nhiều nơi và đã đi qua cả ba nước ấy. Trước khi trở thành thương gia, ông ta làm việc cho văn phòng chính phủ. Khi trò chuyện qua mạng, chả bao giờ tôi nói chuyện về mối quan hệ Việt-Trung với lão sói già ấy. Nội dung câu chuyện của chúng tôi:
       
       Lão Sói Già: "Này Ainu, hãy mua giúp tôi mấy chiếc áo sơ mi cho tôi và đứa cháu nội của tôi bốn tuổi, tôi rất thích hàng may mặc của Việt Nam". Lão Sói Già nói thật, vì tôi biết đồ may mặc của Sri Lanka chẳng ra gì, căn cứ vào mấy thứ mà lão mang sang Việt Nam làm quà. Tuy nhiên lời yêu cầu tương tự có lẽ cũng được lão đặt ra cho những người bạn Trung Quốc của lão. Bấy giờ tôi đang ở ké shop quần áo của cô bạn mà tôi mới quen tại Sài Gòn hồi tháng Tám năm ngoái, nàng chỉ bán thời trang phụ nữ. Tôi bảo nàng: "Hãy tìm mua áo cho người bạn sành sỏi của chúng ta, nhớ đừng có mua nhầm hàng Trung Quốc đấy!" Tôi nhắc thế bởi vì trong shop của nàng, tôi bắt gặp những chiếc áo của Trung Quốc nhưng được cắt mác đi. "Vì bây giờ người ta đang ghét Tàu, có những người thấy mác Tàu họ sẽ không mua, nhưng mình vẫn nhập vì rõ ràng là nó đẹp và chất lượng hơn hàng chợ Việt Nam ngang giá". Nhân viên bán hàng của nàng nói thế.

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Một bài viết không thể đăng báo

       Sau khi entry “Những kẻ tự tử” được đăng lên, điều khiến tôi bất ngờ là nó được quan tâm hơn rất nhiều so với những entry khác, ở cả hai mạng Blog Tiếng Việt và Blogspot. Có một người đề nghị tôi chuyển nó thành một bài viết để có thể đăng báo. Mà thật kỳ lạ, trang báo đó có tên là Nhịp Cầu Thế Giới. Xưa nay tôi cứ tưởng một tờ báo thì không thể mang cái tên như thế, chỉ những kẻ quá mơ mộng mới có thể nghĩ ra cái tên này. Kẻ ngủ mơ và thiếu thực tế chính là tôi, vì trang báo ấy đã ra đời và tồn tại được hơn mười năm, của người Việt ở châu Âu. Tôi không biết có phải người đề nghị đã muốn bài viết của tôi cho mục “Bạn gái” của họ hay không, nhưng họ cứ khăng khăng rằng cần phải lên án những kẻ tự tử vì tội của những người này rất lớn. Tôi đã viết xong một bài khác, tuy không hay nhưng tôi cần viết để kết nối và thống nhất với một người. Với tôi thì một người là cả một thế giới. Tôi đã đạt được mục đích của mình, nhưng trang báo của họ không đăng được, lý do đơn giản: họ không thể đăng những bài viết dài, mà tôi thì không thể viết ngắn.
       Đáng lẽ tôi không đăng bài viết này trên blog Hơi Thở Của Vũ Trụ, vì xét về mặt thông tin đơn thuần thì nó không có gì mới với các bạn đọc theo dõi blog của tôi từ những buổi đầu. Nhưng hôm nay, có một người bạn qua mạng lại hỏi tôi: “Giá trị sống của bạn là gì?” Đó không phải là một người bạn vu vơ, và họ thường không hỏi những câu vu vơ. Ngày xưa, vào lúc tôi yếu đuối, một câu hỏi kiểu như thế đủ khiến tôi tự tử rồi. Khi loài người đặt ra những câu hỏi như vậy là họ thực sự gặp bế tắc. Tôi không đủ khả năng trả lời câu hỏi ấy chỉ bằng một bài báo. Bài viết này dù không ngắn, nhưng nó không kết thúc vấn đề, nó chỉ mở đầu cho những cuộc trò chuyện mới.      

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

Những nhân vật đặc biệt

(Tiếp theo phần "Nhân vật lịch sử")
*
       “Viện sĩ đuổi mưa” Lương Ngọc Huỳnh cũng quảng bá “thương hiệu dẫn đầu” về phong thủy bằng cách viết một dự án cải tạo Hồ Gươm gửi UBND thành phố Hà Nội vào ngày 12-10-2015, trong dự án này có “yếu tố đặc biệt” như sau: “Khi làm sạch đến chân tháp rùa chúng ta có thể dùng kỹ thuật "Thần Đèn" nâng tháp lên đồng thời nạo vét sạch đáy tháp để tránh sự nghi ngờ việc "Trấn Yểm" sau khi làm sạch đáy tháp ta mua 99 tấn thạch anh, khoảng 9 tạ đá Rubi vụn đổ xuống nền tháp đồng thời chúng ta có thể huy động lòng hảo tâm của nhân dân để cung tiến vàng bạc làm pháp ấn ở đáy tháp tụ lại linh khí cho Dân Tộc”.
       Lương Ngọc Huỳnh là võ sư chưởng môn phái Lâm Sơn Động. Theo như nhiều bài báo khen ngợi thì đây là một nhân vật thượng đẳng, với cái danh “dị nhân một phút”, vì ông đã thượng đài đấu võ trên nghìn trận, không trận nào quá một phút và mọi trận đều thắng. Thành tích này do ông Lương Ngọc Huỳnh tự khẳng định. Mới đây ông tuyên bố trên Facebook rằng ông không cho mưa ở khu vực Hà Nội vào ngày quốc khánh 02-9 vì “không cho phép ảnh hưởng đến danh dự và uy tín Quốc Gia”.
       Nhiều người cho rằng ông ta là viện sĩ của Viện Hàn Lâm Bốc Phét Quốc Tế, rằng một nhân vật như vậy thật không đáng quan tâm. Tuy nhiên có lẽ những người hâm mộ chưởng môn phái Lâm Sơn Động lại đông hơn, vì trang Facebook cá nhân của ông hiện tại có tới hai chục nghìn người theo dõi, mỗi status của ông đăng lên có hàng nghìn lượt “like” và hàng trăm lượt “share”. Phát ngôn của ông có khả năng gây chấn động giới truyền thông.

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Nếu một ngày bạn đọc thấy tên tôi…

Thơ của Ái Nữ

Nếu một ngày bạn đọc thấy tên tôi
Trong dòng tin ngắn ngủi về một người vừa mất
Thì bạn ơi đừng tin đó là sự thật
Dù người ta vẫn làm vẻ nghiêm trang trong một chuyện đùa.
 
Bạn đừng làm như người ta những việc rất thừa
Những nghi lễ rối ren, những hỏi han phi lý
Những ngợi ca ngớ ngẩn, những xót thương ủy mị
Mà tôi vốn ghét xưa nay.
 
Bạn không thể quên rằng tôi đang ở đây
Phàn nàn về những ai ngu dốt và ương dở
Nhưng tôi không phải chỉ ưa than thở
Tôi – người sống nhiệt tình, tôi – nghệ sĩ đáng yêu.

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

Những kẻ tự tử

       Tôi đã khóc khi đọc status của KA, khóc rất lâu. Khi bắt đầu viết những dòng này tôi vẫn chưa bình tĩnh lại.
       Không phải status của KA làm cho tôi khóc đâu. KA chỉ viết về chuyện một cô bé học sinh ở Việt Nam tự tử, chuyện ấy được đăng lên báo mạng nên KA đang sống ở nước Đức cũng biết, rồi KA nhớ đến những đứa trẻ người Việt ở Đức tự tử. “Mà nguyên nhân đều na ná như nhau: Sự thất vọng về bản thân vì đã không đáp ứng được nguyện vọng của gia đình”.
       Status của KA không làm cho tôi khóc. Không phải chỉ người Việt mới tự tử, không phải chỉ những đứa trẻ mới tự tử, phải vậy không? Nếu mỗi lần nghe tin có người vừa tự tử mà tôi khóc thì tôi làm gì có đủ nước mắt?
       Bài viết của KA chỉ là giọt nước làm tràn ly. Vừa mới hôm qua thôi, một người bạn khác trên Facebook của tôi cũng viết về một trường hợp tự tử trong cơn trầm cảm, người mà anh ấy có cơ hội tiếp xúc trong vài khoảng thời gian ngắn ngủi. Anh ấy nói sẽ chia sẻ với bất kỳ người nào bị trầm cảm mà anh ấy biết để giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn của cuộc đời, và anh ấy nhắc nhở rằng “THIỀN và CHÁNH NIỆM là cách thức vô cùng hữu hiệu để xua tan đi bất kỳ cảm giác khó khăn nào đến với ta”.
       Tôi không có lý do gì để phản đối status đầy thiện chí của người bạn ấy. Nhưng tôi thực sự thất vọng khi trong các comment, anh ấy nhắc đi nhắc lại rằng những người tự tử là những người phạm tội ác, anh ấy lên án họ.

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Nhân vật lịch sử (tiếp theo của phần I chương "Hỗn mang")

       
       Ở entry trước tôi đã gọi Phạm Đình Trúc Thu là một “nhân vật lịch sử”, và để bạn đọc trên mạng có cơ hội biết đến giá trị của một cây viết như anh, tôi đã dẫn các link đến trang “Một Đời Thực-Hư” để họ cùng tham khảo. “Nhà báo Việt Nam tự do” là anh tự giới thiệu mình với tư cách tác giả blog, nhưng “Một Đời Thực-Hư” không phải là một trang báo, nó giống như một cái sọt chứa đủ thứ mà chủ blog nhặt nhạnh ở khắp các trang mạng đây đó, từ đề tài triết học đến kinh tế, chính trị, văn hóa, thơ…, tóm lại là các lĩnh vực mà một người uyên thâm trong xã hội này thường bàn tới. Kiểu blog sưu tầm như vậy có khá nhiều trên mạng.
       Mèo Ainu không biết làm gì khác để tìm kiếm ngoài thao tác google. Bằng cách này, cái mà nó tìm thấy là Phạm Đình Trúc Thu có thơ đăng trên một (hoặc có lẽ là vài) trang mạng, các trang loại ấy thì nhan nhản. Dấu ấn duy nhất có tính đặc trưng mà Phạm Đình Trúc Thu để lại trên Google là các cuộc tranh cãi đôi co mà người ngoài cuộc xem vào không hiểu là chuyện gì ngoài chuyện những người tranh cãi đua nhau dùng từ ngữ hạ đẳng với mục đích miệt thị lẫn nhau, mà Phạm Đình Trúc Thu luôn có vẻ vượt trội về phong cách hạ đẳng này. Cho nên cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên khi anh tốn công cố gắng dùng trang “Một Đời Thực-Hư” để giới thiệu Ái Nữ như một nhân vật hạ đẳng mà anh cần phải lăng nhục để làm gương, trong khi anh không hề ý thức về chuyện bản thân mình có đủ tư cách để lăng nhục kẻ khác hay không. Những bài viết anh chê bai chửi mắng người nọ người kia không giúp người đọc hình dung được đối tượng đáng bị chê bai chửi mắng ở chỗ nào mà chỉ khiến họ cảm thấy anh có nhu cầu gièm pha người khác một cách bức xúc. Có lẽ trong cuộc đời anh đã bị người ta xem thường coi khinh nhiều quá.